Thần Đạo Đan Tôn

Chương 476: Hấp Huyết Trùng

05/03/2025 20:39

Lăng Hàn cất bước, đi vào một cánh cửa.

Ba người Nhạc Khai Vũ vội vã theo sau, bọn họ đều trong lúc vô tình xem Lăng Hàn là người tâm phúc, nghe theo hắn sắp xếp.

Bọn họ tiến vào thần miếu, bên trong rất tối, nhưng lấy thị lực của Thần Th/ai Cảnh vẫn có thể nhìn thấy sự vật cách xa mười trượng, bởi vì Lăng Hàn tu luyện Chân Thị Chi Nhãn, thị lực vượt xa võ giả cùng cấp, có thể nhìn thấy bên ngoài trăm trượng.

Trong thần miếu trống rỗng, không có cây cột nào, có thể tưởng tượng không gian rộng lớn ra sao, nhưng tầng này chỉ cao ba trượng, đỉnh chóp vách tường đều là màu xám đen, cho người một loại cảm giác ngột ngạt.

Nơi này rất yên tĩnh, chỉ cần đạp chân hơi mạnh một chút liền có thể nghe được hồi âm.

Quá khoáng đãng, cái gì cũng không có.

Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, coi như tầng này không có món đồ gì, vậy còn có tầng thứ hai, tầng thứ ba, lấy độ cao của tòa thần miếu này để tính, làm sao cũng có mấy trăm tầng!

Bởi vì nơi này quá khoáng đãng, bọn họ đi cũng không có trì hoãn gì, nên rất nhanh thì đi tới trung tâm, nơi này có một loạt bậc thang đi về tầng thứ hai. Bọn người Lăng Hàn hiển nhiên không phải nhóm đến đầu tiên, bởi vì bốn tổ tiến vào trước đã đến nơi này, nhưng bọn họ đều không có lên tầng hai.

Bởi vì ở cầu thang, đang nằm sáu th* th/ể.

Cái này chính là những người trước bị hồ nước cuốn vào kia!

Toàn bộ ch*t hết, hơn nữa tử trạng rất khủng bố, thật giống như bị rút hết nước, biến thành thây khô. Lăng Hàn có thể nhận ra những người này là lúc trước tiến vào, đó là bởi vì quần áo trên người bọn họ, còn khuôn mặt... đã hóa thành thây khô rồi thì làm sao nhận ra.

Lấy không gian trống rỗng ở nơi này, nếu phát sinh á/c chiến, âm thanh sẽ truyền ra cửa, nhưng sáu người kia ch*t không chút âm thanh, ngay cả một tiếng thét kinh hãi cũng không có, điều này nói rõ cái gì?

Sáu người hầu như là ch*t cùng một lúc, cho nên mới không có bất kỳ ai phát ra tiếng sợ hãi, càng không có một chút xíu gợn sóng chiến đấu.

Thực lực của hung thủ nên rất mạnh!

Chính là căn cứ vào nhận thức như vậy, người nơi này mới ngừng chân không tiến, tuy mọi người đều biết nguy hiểm nương theo kỳ ngộ, nhưng ai có thể vô duyên vô cớ đưa tính mạng của mình, nhất định phải cẩn thận mới được.

Lăng Hàn quan sát, nơi này quá không đãng, món đồ gì cũng không giấu được, mà hắn nhìn, thực sự là vật gì cũng không có, trên bậc thang cũng sạch sành sanh, không có chút dị vật.

Hung thủ sẽ giấu ở nơi nào?

Hầu như là cũng lúc đó, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía phần cuối cầu thang, tầng thứ hai của thần miếu.

Nếu như hung thủ giấu ở lối vào tầng thứ hai, thừa dịp sáu người cùng nhau leo lên hạ sát thủ, sau đó bỏ th* th/ể lại, có khả năng như vậy hay không?

- Ồ, còn thiếu mất một người!

Có người đột nhiên nói.

- Tuy ta không nhớ rõ tổng cộng có mấy người bị cuốn vào, nhưng ta nhận ra một người trong đó, th* th/ể của hắn tuyệt không ở nơi này!

Nói cách khác, người kia đã chạy trốn?

Tầng thứ nhất này căn bản không giấu được người, như vậy nếu người kia chạy trốn, chỉ có thể tiến vào tầng thứ hai.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng tất cả mọi người không dám vọng động, vạn nhất hung thủ kia còn mai phục ở lối vào tầng thứ hai, chuẩn bị triển khai một đò/n sấm sét thì sao? Ta ở ngoài sáng, địch ở trong tối, cái này quá nguy hiểm.

Nhưng Lăng Hàn không muốn lãng phí thời gian, đã nhanh chân đi tới, hắn có tự tin tuyệt đối.

- Không hổ là Lăng đại sư, thật can đảm!

Tất cả mọi người tán dương, tự nhiên không có ai chân tâm, chỉ là muốn để Lăng Hàn đi đ/á/nh trận đầu mà thôi.

Lăng Hàn đương nhiên sẽ không lưu ý, hắn quá hiếu kỳ, trong miếu thờ của Thần giới đến tột cùng ẩn giấu cái gì? Vì sao lại bị ch/ôn sâu ở đáy hồ?

Hắn đi tới bên cạnh, tất cả bình thường, hắn đi lên bậc thang, vẫn bình thường.

Nguy hiểm đến từ lối vào tầng thứ hai.

Lúc này, hầu như tất cả mọi người đều hình thành nhận thức chung như vậy, mà Lý Tư Thiền, Quảng Nguyên và Nhạc Khai Vũ thì càng căng thẳng, siết nắm đ/ấm ch/ặt chẽ, con mắt trợn tròn lên.

Lại vượt một bước, Lăng Hàn muốn bước vào tầng thứ hai.

Lăng Hàn tạm thời dừng bước, ngẩng đầu nhìn đỉnh đầu, cuối cầu thang là một vòng sáng xoay tròn đen thẫm, nhìn từ nơi này, cái gì cũng không rõ ràng.

Xem ra, không tiến vào bên trong là không nhìn thấy tình huống tầng thứ hai.

- Hàn thiếu!

Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên đều sốt sắng kêu một tiếng.

Lăng Hàn gật gù, đột nhiên dưới chân giẫm mạnh, nhất thời thân hình như mũi tên, nhanh chóng xông vào trong vòng sáng, nếu như chỉ đưa đầu vào xem xét, vậy thì rất nguy hiểm, bị người đ/á/nh tr/ộm hầu như không có năng lực phòng ngự.

Vèo, thân hình hắn lóe lên, đã xuất hiện ở trong một không gian khác.

Hoàn cảnh nơi này tối tăm, nhưng so với tầng thứ nhất thì sáng hơn rất nhiều, chí ít thị lực của Thần Th/ai Cảnh phổ thông cũng có thể đạt đến ngàn trượng. Một mảnh hoang vu, thổ địa dưới chân hắn hoàn toàn là màu đỏ sậm, thật giống như do m/áu tươi dội thành.

Tê, muốn nhiễm đỏ toàn bộ thổ địa như thế, này cần bao nhiêu m/áu tươi?

Hơn nữa, nơi này rất lớn!

Lăng Hàn đưa mắt nhìn, bầu trời nơi này cao hơn ngàn trượng, đã vượt qua cực hạn của thần miếu.

Cái này là một tiểu thế giới, bị đại năng lấy bí pháp áp súc không gian, hình thành một vùng thế giới.

Ý nghĩ còn chưa dứt, chỉ nghe thanh âm ong ong ong truyền đến, vô số điểm đen nhỏ từ mặt đất bay lên, nhào về phía hắn. Thị lực của hắn kinh người cỡ nào, quét qua liền thấy rõ, cái này là từng con phi trùng, hình dáng giống muỗi, mũi dài nhọn, đồng thời đ/ập cánh liền lan ra tiếng ong ong.

Hóa ra, không phải đại địa bị m/áu tươi nhiễm đỏ, mà là chật ních những con phi trùng này! Bọn nó vừa bay lên, đại địa liền biến thành màu vàng đất, không khác mặt đất ở ngoài hơn một dặm.

Trong nháy mắt Lăng Hàn liền hiểu được, người kia đều là bị những con trùng này hút cạn huyết dịch.

Đã tìm được hung thủ.

Không biết mới đ/áng s/ợ nhất, nếu biết bộ mặt thật của hung thủ, Lăng Hàn ngược lại thảnh thơi, oanh, hắn phát động Dị Hỏa, nhất thời hỏa diễm đẩy ra, xì xì xì, những phi trùng kia phát sinh tiếng rít, hơn một nghìn con bị đ/ốt thành tro bụi, rơi xuống.

Nhưng càng nhiều phi trùng hơn kéo tới, hung hãn không sợ ch*t, thậm chí lợi dụng đồng bạn yểm hộ, bọn nó xuyên thấu hỏa diễm, trực tiếp nhào tới trước người Lăng Hàn.

- Ngược lại muốn xem răng của các ngươi ra sao.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, chỉ cần không phải như Hổ Nữu, hắn còn thật không tin trong cùng cấp có nhân vật nào có thể thương tổn được Thiết Bì Thể của hắn.

Quả nhiên, những con phi trùng kia đ/âm ống hút vào làn da của hắn, nhưng chỉ làm ống hút bị gẫy, căn bản không thể khoan vào.

Lăng Hàn cảm thấy hơi đ/au, hiển nhiên những cái vòi kia vẫn có một chút ảnh hưởng.

Cái này rất kinh người, phải biết thể phách của hắn là hoàn toàn không thua trân kim cùng cấp, nhưng vẫn có cảm giác đ/au, nói rõ lực phá hoại của những con phi trùng này rất kinh người.

Chẳng trách sáu người trước ch*t ở lối vào, nghĩ đến bọn họ tiến vào tầng thứ hai lập tức gặp phải Hấp Huyết Trùng công kích, lại không có phòng ngự như Lăng Hàn, liền trốn về tầng thứ nhất, nhưng căn bản không kịp, lúc đi ra đã bị hút sạch huyết dịch.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
4 Năm thứ 79 Chương 6
6 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
11 Người Giữ Làng Chương 17
12 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đàn anh hóa ra lại là não yêu đương

Chương 14
Để tốt nghiệp, tôi giả gái yêu đương qua mạng để lừa đàn anh viết code cho mình. Đêm nào anh ấy cũng chiến đấu hăng say vì "bạn gái", quầng thâm mắt ngày một đậm thêm. Có người hảo tâm nhắc nhở: "Ông lụy tình quá rồi đấy." "Cẩn thận bị lừa." Đàn anh chỉ lắc đầu, cực kỳ bình tĩnh: "Yên tâm, tôi có nhịp độ của riêng mình." Cho đến khi mọi chuyện vỡ lở, thân phận của tôi bại lộ. Cả đám đàn anh kéo tôi vào văn phòng, bảo có người đã nhịn nói suốt một ngày trời, bắt tôi phải vào xin lỗi cho tử tế. Tôi run cầm cập bước vào, cứ ngỡ sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình. Ai ngờ đàn anh lại ngồi ở vị trí chủ tọa, liếc nhìn một vòng những người đang đứng bên cạnh mình, sau đó ngẩng đầu đầy kiêu ngạo. "Ở đây có tận tám người, em ấy chẳng lừa ai, cứ nhằm đúng mỗi mình tôi mà lừa." "Đây không phải là thích thì là gì?" “Tôi nghĩ thông rồi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Đêm Trung Nguyên Chương 10
Mộc Thi Chương 10