10

Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng Trần Du có chút cảm tình với tôi.

Nhưng tôi cũng nghĩ khả năng cậu ấy là đồng tính rất nhỏ.

Làm sao lại trùng hợp như vậy được?

Dù sao thì tôi vẫn có chút phấn khích.

Khi tâm trạng đang dâng trào, tôi vào nhà vệ sinh để rửa tay thì bị một người đàn ông lạ mặt chặn lại, bày tỏ tình cảm một cách vô lý.

Vì muốn dành thêm chút thời gian với Trần Du, tôi vội vàng bịa một cái cớ để thoát khỏi tình huống này.

"Xin lỗi, tôi không phải đồng tính."

Người đàn ông không tin, cứ khăng khăng cho rằng tôi giống họ.

Bất đắc dĩ, tôi đành phải nói thêm vài câu như "đồng tính thật gh/ê t/ởm" và "ở riêng với đàn ông càng gh/ê t/ởm hơn" để dọa anh ta rời đi.

Thấy tôi kiên định như vậy, người đàn ông mới thất vọng bỏ đi.

Tôi lấy một tờ giấy, vừa lau tay vừa rời khỏi nhà vệ sinh.

Vừa bước ra ngoài, tôi đã thấy Trần Du đứng đó.

Tôi ngơ ngác hỏi: "Trần Du, em không chơi nữa à?"

Cậu ấy khẽ nâng mí mắt, liếc tôi một cái.

Trên khuôn mặt là vẻ lạnh nhạt, xa cách, cứ như thể người vừa rồi đ/è tôi trên bàn bida và trêu đùa không phải là cậu ấy.

"Anh Ôn Ngôn, chúng ta nên đi lấy đồng hồ rồi."

Ôn Ngôn... anh?

Sao đột nhiên lại trang trọng như vậy?

Tôi nhíu mày.

"Báo với đồng nghiệp một tiếng là chúng ta có thể đi rồi."

"Được."

Nói xong, cậu ấy đi trước một bước.

Lần này khi rời đi, cậu ấy không quay đầu nhìn tôi.

Tôi không tài nào hiểu nổi.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Trên đường về ký túc xá cùng Trần Du, bầu không khí vô cùng kỳ lạ.

Cậu ấy không nói gì.

Tôi cố gắng gợi chuyện, nhưng cậu ấy chỉ đáp lại một cách lạnh nhạt và lịch sự.

Khiến tôi bắt đầu lo lắng rằng có phải mình đã trêu đùa quá đà, làm cậu ấy sợ hãi không.

Sau khi lấy đồng hồ, Trần Du cảm ơn ngắn gọn.

Dù trong lòng tôi mong mỏi, cậu ấy không tìm cớ để ở lại, mà lập tức quay người rời đi.

Tôi không khỏi có chút thất vọng.

Haizz, có lẽ gần đây tôi nói chuyện với cậu nhóc này nhiều quá, dẫn đến ảo tưởng người ta yêu mình.

Tôi tưởng rằng cậu ấy cũng có chút cảm tình với tôi.

Thực ra, cậu ấy chỉ coi tôi là anh trai của bạn cùng phòng mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Long Nữ Chương 6
6 Pudding khoai môn Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm