Tôi nuốt nước bọt ừng ực: "Không được, anh là một thẳng nam đến cả màu son cũng không phân biệt nổi đâu."
Hồi còn yêu nhau, tôi đã dắt anh ấy đến quầy mỹ phẩm để thử màu son. Thử liền năm sáu màu, anh ấy tỏ ra rất khó hiểu.
"Theo anh thấy thì chúng chẳng khác gì nhau."
"Chỉ cần em đừng m/ua màu đỏ tươi đó là được, trông như bôi m/áu ấy."
Nhưng lúc đó, màu son đó lại là màu thịnh hành nhất.
Tống Lộ cười một cách khó hiểu, dùng sức một chút, mấy sợi tóc cuối cùng của tôi đ/ứt lìa trên cúc áo anh ấy.
"Xin lỗi, gỡ không ra."
Đồ nhỏ mọn, chắc chắn anh ấy là cố ý.
Anh ấy mặc kệ tôi đang lườm đến lác cả mắt, thản nhiên nói: "Phải dạy Tùng Tùng lễ phép khi gõ cửa mới được."
Cần anh ấy quản à, cũng đâu phải con anh ấy.
"Ngoài ra, tôi sẽ hẹn giúp em một suất khám ở bệ/nh viện chúng tôi vào ngày mai, xem bệ/nh táo bón của em thế nào."
?
Vậy là, lúc nãy anh ấy đã nhìn thấy rõ rồi, mà còn ở đó giả vờ.
"Tôi không đi."
Tôi tức gi/ận cúi đầu đi ra ngoài, tay vừa nắm lấy tay nắm cửa đã bị anh ấy dùng một lực mạnh kéo vào lòng.
Hu hu hu...
Sức anh ấy khỏe hơn, cơ ng/ực cũng to hơn rồi.
"Đừng có giấu bệ/nh, nếu em không đi, bây giờ tôi sẽ kiểm tra cho em luôn, tôi đã từng làm ở khoa đó rồi, em yên tâm."
Nói rồi, tay anh ấy trượt xuống, hờ hững đặt trên mép cạp quần của tôi.
Vô sỉ!
Tôi tức gi/ận nhìn anh ấy: "Đừng tưởng anh là bạn trai cũ thì có thể muốn làm gì thì làm."
Anh ấy không hề động lòng, ngón tay đã kẹp lấy cạp quần.
Tôi hùng hổ: "Tôi vốn dĩ cũng định đi mà, tôi không sợ anh đâu!"
Anh ấy nhướng mày, cong môi cười: "Biết rồi, lát nữa tôi sẽ gửi thông tin cuộc hẹn qua WeChat cho em."
Anh ấy ghé sát vào tôi, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi làm tôi nhột nhột: "Lần này, nên đồng ý kết bạn với tôi rồi chứ..."
Bên ngoài vang lên tiếng Tùng Tùng nho nhỏ: "Chị ơi, bố ơi, hai người thơm nhau xong chưa ạ?"
Tống Lộ ngẩn người.
Tôi nhân cơ hội chui ra khỏi vòng tay anh ấy, khoảnh khắc mở cửa, tôi miễn cưỡng nói: "Lát nữa sẽ đồng ý."
Tùng Tùng hoàn toàn lờ tôi đi, vẻ mặt mong đợi nhìn Tống Lộ: "Bố ơi, trường con có hoạt động mùng một tháng sáu, bố đến được không ạ?"
Tùng Tùng khá nghịch ngợm, tôi lại phải đi làm, sức khỏe dì Trịnh cũng không tốt lắm.
Vì vậy sau khi thằng bé được hai tuổi, chúng tôi đã gửi thằng bé vào lớp nhà trẻ.
Trường mầm non thỉnh thoảng lại có hoạt động cho phụ huynh và các con. Dì Trịnh từ trong bếp đi ra: "Tùng Tùng, không phải bà đã nói sẽ đi cùng con sao? Chú bận lắm."
Tùng Tùng cúi gằm đầu, lí nhí nói: "Nhưng lần nào các bạn cũng có bố mẹ đi cùng."
Mắt thằng bé ngấn lệ: "Con cũng muốn có bố đi cùng."