"Cố Dã!" Tôi hốt hoảng định vào đỡ nhưng bị Tạ Hàn Chu một tay ôm lấy eo, khóa ch/ặt vào lòng.
Anh tháo chiếc kính gọng vàng mang vẻ thư sinh bại hoại kia xuống, tùy tiện ném xuống đất, vang lên tiếng vỡ giòn tan.
Ngay sau đó, anh chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn trà, hung hăng đ/ập xuống mặt sàn ngay trước mặt Cố Dã.
"Lâm Nguyện! Thằng ch.ó nào cho cậu cái gan đó? Nói!" Tạ Hàn Chu gầm lên bên tai tôi, "Bảo hắn cút."
"Trước khi tôi đổi ý muốn g.i.ế.c người, bảo hắn cút khỏi thành phố này ngay."
"Em không làm!" Tôi chẳng biết lấy đâu ra sức lực, mạnh mẽ đẩy Tạ Hàn Chu ra.
Tôi chắn trước mặt Cố Dã, ngẩng đầu nhìn người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm này, "Em nói thật đấy, Tạ Hàn Chu. Em không yêu anh nữa."
"Giờ em yêu anh ấy, em muốn đi cùng anh ấy."
"Dẫu có phải cùng anh ấy đi ăn xin, còn hơn là ở bên cạnh anh làm một con ch.ó gọi thì đến bảo thì đi!"
5.
"Tốt, tốt lắm." Tạ Hàn Chu gi/ận quá hóa cười. Anh gật đầu, hơi ấm trong ánh mắt hoàn toàn biến mất, "Đã muốn cùng hắn đi ăn xin. Vậy thì để xem, bản thân hắn có thể sống sót được mấy ngày."
Anh phẩy tay một cái. Vệ sĩ lôi Cố Dã ra ngoài như lôi một con ch.ó c.h.ế.t.
"Đừng động vào anh ấy! Tạ Hàn Chu anh đừng động vào anh ấy!" Tôi khóc lóc gào thét định đuổi theo, nhưng cánh cửa lớn đã đóng sầm lại trước mặt.
Tôi dán ch/ặt lên cánh cửa, nghe thấy tiếng đ.ấ.m đ/á bên ngoài mà tim gan như bị x/ẻ ra. Cố Dã vô tội, anh ấy chỉ vì muốn ki/ếm tiền mà thôi.
"Đau lòng rồi sao?" Giọng nói của Tạ Hàn Chu u uất vang lên sau lưng tôi.
Giây tiếp theo, tôi bị xách cổ áo, quăng mạnh xuống sofa. Trời đất quay cuồ/ng, trong dạ dày cồn cào từng cơn, tôi cố nén cảm giác muốn nôn mửa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tạ Hàn Chu áp sát tới, đầu gối thúc vào gi/ữa hai ch/ân tôi, khóa ch/ặt cả người tôi lại. Anh nhìn xuống tôi từ trên cao, thong thả cởi khóa thắt lưng, "Đã muốn kết hôn, vậy thì bù đắp đêm động phòng ở đây luôn đi."
"Để tôi xem, một thân x/á/c đã bị tôi ngủ đến nát bấy này, gã đàn ông hoang dã kia liệu còn muốn nữa không."
"Tạ Hàn Chu! Anh đi/ên rồi!" Tôi liều mạng vùng vẫy, móng tay cào vào cổ anh tạo thành những vết m/áu.
"Tôi đúng là đi/ên rồi." Anh chẳng quản gì nữa, như muốn trút hết cơn thịnh nộ mấy ngày qua.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, khối u trong n/ão như sắp n/ổ tung. Nhưng tôi không thể nói. Tôi không thể để lộ sơ hở vào lúc này.
Tôi phải làm cho anh h/ận tôi, làm anh chán gh/ét tôi, làm anh thấy tôi bẩn thỉu, để anh đuổi tôi đi. Chỉ có như vậy, lúc tôi c.h.ế.t đi, anh mới không thấy đ/au lòng.
"Kêu lên đi chứ! Lúc nãy chẳng phải cứng miệng lắm sao?" Tạ Hàn Chu bóp cổ tôi, ép tôi phải nhìn anh.
Tôi mở mắt, tầm mắt đã nhòe đi thành những bóng chồng chéo. Tôi nhìn anh, đột nhiên mỉm cười, "Tạ Hàn Chu, anh thật đáng thương."
"Ngoài những chuyện này ra, anh căn bản không biết cách nào để giữ chân một người."
Động tác của anh khựng lại, ngay sau đó là sự chiếm đoạt càng đi/ên cuồ/ng như bão tố.
6.
Sau đêm đó, tôi bị giam lỏng.
Tạ Hàn Chu không hề xuất hiện, chỉ có quản gia định kỳ mang cơm đến. Nhưng tôi chẳng nuốt nổi miếng nào. Ăn gì cũng nôn sạch. Điều đ/áng s/ợ nhất là t.h.u.ố.c giảm đ/au của tôi đã hết sạch. Cái túi tôi mang theo đã bị Tạ Hàn Chu ném ngoài phòng khách, tôi không thể nào lấy được.
Đêm thứ ba, tôi đ/au đến mức lăn lộn trên giường. Tôi dùng đầu đ/ập mạnh vào tường, muốn dùng nỗi đ/au thể x/á/c để làm tê liệt nỗi đ/au trong tâm trí.
"Bộp, bộp, bộp."
Tiếng va chạm trầm đục vang vọng trong căn phòng trống rỗng. Cánh cửa đột ngột bị đẩy ra. Tạ Hàn Chu đứng ở cửa, ngược sáng nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh. Nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi rư/ợu nồng nặc trên người anh.
"Giả vờ cái gì?" Anh bước tới, túm lấy tôi từ trên giường kéo dậy, "Muốn dùng khổ nhục kế sao? Ép tôi thả cậu ra ngoài để tìm gã đàn ông hoang dã kia à?"
Mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu, cả người tôi run bần bật, ngay cả một câu nói trọn vẹn cũng không thốt ra nổi. Tôi chỉ biết há miệng, thở gấp gáp như con cá thiếu nước, "Th/uốc… cho tôi th/uốc…"
Tạ Hàn Chu nheo mắt, "Th/uốc gì?"
Anh xoay người bước ra ngoài một lúc. Khi quay lại, trên tay cầm theo một chiếc lọ nhỏ màu trắng. Đó là t.h.u.ố.c giảm đ/au đặc hiệu của tôi, nhưng để tránh bị phát hiện, tôi đã bóc nhãn và cho vào lọ vitamin.
"Cái này à?" Anh lắc lắc cái lọ.
Tôi liều mạng gật đầu, vươn tay định cư/ớp lấy, "Cho tôi… c/ầu x/in anh… cho tôi…" Chỉ cần một viên thôi, chỉ cần uống một viên là tôi có thể sống tiếp.
Nhưng Tạ Hàn Chu lại giơ cao tay, ánh mắt lạnh lùng soi xét chiếc lọ không hề có nhãn mác kia, "Lâm Nguyện, cậu giỏi thật đấy. Vì gã đàn ông hoang dã kia mà cậu học được cách chơi t.h.u.ố.c rồi à?"
"Loại t.h.u.ố.c cấm không rõ ng/uồn gốc thế này mà cậu cũng dám uống? Cậu khao khát được phát tình trước mặt hắn ta đến mức nào vậy hả?"
Không… không phải như thế… Đó là t.h.u.ố.c c/ứu mạng.
Tôi muốn giải thích, nhưng cơn đ/au dữ dội khiến tôi không thể phát ra âm thanh hoàn chỉnh, "Không… đó là… giảm đ/au…"
"Còn dám nói dối!" Tạ Hàn Chu nổi trận lôi đình. Anh bước đến bên cửa sổ, ngay trước mặt tôi, mở nắp lọ t.h.u.ố.c ra.