Ngôi vị hoàng đế của ta, nói cho cùng, cũng chỉ là nhờ may mắn mà có.

Không phải nhờ được Tiên hoàng sủng ái, cũng chẳng dựa vào thế lực ngoại thích.

Chỉ đơn thuần là… vận khí quá tốt.

Ngày được đón ra khỏi lãnh cung, ta tình cờ nghe được mấy cung nữ thì thầm.

Hóa ra vị Nhiếp chính vương kia lại phát đi/ên.

Hắn liên tiếp ch/ém gi*t bảy tám vị hoàng đế, dòng chính gần như bị diệt sạch.

Các chi nhánh hoàng thất đều r/un r/ẩy sợ hãi, không ai dám bước lên ngôi cao.

Lúc ấy, người ta mới chợt nhớ đến ta.

Một hoàng tử thứ mười bảy, từ khi sinh ra đã chẳng được Tiên hoàng đoái hoài, sống lặng lẽ nơi lãnh cung heo hút.

Khi ta đăng cơ, ai nấy đều cho rằng ta sẽ là mục tiêu kế tiếp của Nhiếp chính vương.

Nhưng đến khi nhìn thấy dung mạo của ta, bọn họ lại kinh ngạc đến sững sờ.

Dẫu vậy, sau khi hoàn h/ồn, họ vẫn tin chắc vào sự t/àn b/ạo của Tạ Yên Chu.

“Một nam nhân, dù có đẹp đến đâu thì cũng chả có ích gì!”

“Tạ Yên Chu đâu phải kẻ ham mê sắc đẹp.”

“Đối với hoàng tộc, hắn chưa từng nương tay.”

“Chỉ là sớm muộn mà thôi.”

Ánh mắt của triều thần đều dồn cả về phía ta.

Thiên hạ cũng âm thầm suy đoán, không biết khi nào Nhiếp chính vương sẽ lại phát đi/ên.

Nhưng đôi khi, nhan sắc thật sự cũng có chỗ dùng.

Giữa lúc tất cả đều không mấy lạc quan, ta đã ngồi vững ngôi hoàng đế suốt một năm.

Và hiện tại… ta còn có con.

Trời đất như sụp xuống.

Dù thân thể ta có khác thường hơn nam nhân khác, ta vẫn là nam nhi!

Hơn nữa còn là hoàng đế!

Sao lại có thể mang th/ai được chứ?

Tất cả đều tại Tạ Yên Chu — đồ cầm thú!

Tâm trạng bất ổn, ăn uống cũng chẳng vào.

Ta nằm dài trên long sàng, không muốn nói một lời.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Ta khẽ nhắm mắt, cố điều hòa lại tâm tình.

Bởi vào lúc này, chỉ có một người dám làm như vậy, không cần thông báo, cứ thế xông thẳng vào tẩm cung của hoàng đế.

“Nghe nói hôm nay ngươi không được khỏe.”

“Đã cho gọi ngự y chưa?”

Giọng Tạ Yên Chu lạnh lẽo, nghe chẳng giống người lớn tuổi hơn ta,

ngược lại còn như đồng niên.

Ta mở mắt nhìn.

Hắn khoác huyền y, trên áo thêu kim mãng bốn móng, thắt đai ngọc nơi eo, dung mạo như tạc bằng ngọc.

Đôi mắt đen thẳm lúc nào cũng lạnh băng, nhìn ai cũng như mang theo ý giễu cợt và kh/inh thường.

Nếu không phát đi/ên, trông hắn vẫn rất giống một con người.

Hay nói đúng hơn... thuở ban đầu, hắn vốn là đứa con xuất sắc nhất Yên Kinh.

Là mộng tình lang trong lòng bao thiếu nữ, là chàng rể như rồng trong mắt các bậc trưởng bối, là người dẫn đầu đám thiếu niên, một bậc tuấn kiệt hiếm có.

Nhưng sau một trận bệ/nh nặng, không rõ vì bị kí/ch th/ích điều gì, hắn bắt đầu phát đi/ên.

Đối với hoàng tộc, chưa từng nương tay.

Gi*t công chúa, gi*t hoàng tử, gi*t hoàng đế... trở thành lo/ạn thần tặc tử như ngày nay.

“Không sao, ta chỉ nhiễm chút gió lạnh thôi.”

Đối diện với Tạ Yên Chu luôn áp đảo, ta không muốn nói thật.

Không chỉ vì mất mặt, mà còn bởi… nếu nói ra chuyện mang th/ai, chẳng khác nào đang cúi đầu trước hắn.

Suy cho cùng, ta là hoàng đế.

Vậy mà lại phải nằm dưới thân một kẻ bề tôi... chuyện này, ta thực sự không thể chấp nhận nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm