Hệ thống ngẩn người trước thao tác của ta, lải nhải suốt dọc đường.

[Không đúng, ngươi đã làm gì? Mắt Thời Khanh sao lại biến thành như thế? M/a khí đâu rồi? Viết thương do ki/ếm đâu? Tên đi/ên cầm ki/ếm ch*t ti/ệt! Nói mau!]

Tiên nhân cũng chất vấn: "Thủ Thời, ta cảm giác ngươi đã lừa ta, giấu ta rất nhiều chuyện."

Ta chọn lựa câu trả lời có lợi nhất.

"Một kẻ chăn trâu như ta, có thể lừa ngài chuyện gì chứ?”

“Ta không rõ, nhưng ta có thể cảm nhận, ngươi không nói thật lòng."

Ta hơi kinh ngạc: "Người tu Đạo Thương Sinh đều lợi hại như thế sao? Lời ta nói nửa thật nửa giả mà ngài cũng nhận ra?"

"Sao ngươi biết ta tu Đạo Thương Sinh?"

"Người lương thiện đều tu Đạo Thương Sinh."

Ngài là người lương thiện nhất trên đời này.

Ta không nói dối, chỉ là lặng lẽ giấu đi một vài sự thật.

Ví như… tiên nhân c/ứu ta không phải một lần, mà là hai lần.

Lại ví như… ta từng có cơ duyên theo ngài ở lại tu chân giới một thời gian.

Chỉ là không ai biết, người đó là ta.

Trầm mặc hồi lâu, ta tò mò hỏi: "Vậy tiên nhân không sợ ta sao?"

Khóe miệng y khẽ mỉm cười: "Vì sao phải sợ? Ngươi không hại người, cũng chẳng hại ta."

Ta mím môi, nụ cười lộ ra từ kẽ môi.

Nhịn không nổi.

Hai lần là đủ rồi.

Đủ để ta vì một người tốt như vậy, liều một mạng rá/ch nát này.

Nơi Thần Y ẩn cư rất khó tìm, chúng ta phải lần mò nhiều ngày.

Đường xa xóc nảy, lại thêm kinh hãi, khiến vết thương trên người Thời Khanh viêm mủ.

Khi tới trước cửa nhà Thần Y, y đã sốt mê man.

Vội vàng châm kim hạ sốt, bôi th/uốc, thay nước, tất bật không ngơi tay.

Đợi đến khi Thời Khanh tỉnh lại, những vết thương kia cuối cùng bắt đầu đóng vảy

Lần này không còn chảy m/áu nữa.

Trên gương mặt cũng phảng phất chút hồng hào.

Vào ngày tâm trạng y thoải mái nhất, y chống tường nói muốn cùng ta ra đồng chăn trâu.

Lời từ chối nghẹn nơi cổ họng, mãi chẳng thốt nên lời.

"Chậm thôi, núi đ/á gập ghềnh, khó đi lắm, ta đỡ ngài."

Giờ là thời điểm đẹp nhất trong năm.

Vạn vật xanh tốt.

Sợ Thời Khanh buồn chán, dọc đường ta cứ nói không ngừng: "Đợi thêm thời gian nữa, cây cối sẽ đơm trái, dọc đường phảng phất đủ mùi hương. Đến lúc đó ta lại dẫn ngài ra ngắm, cùng nhau hái quả. Trong sân nhà Thần Y còn nuôi một..."

Ánh mắt ta chạm phải dải băng trắng, lời nói đột ngột dừng lại.

Lòng chợt chua xót.

Giờ đây y chẳng thấy gì...

Người bên cạnh mò mẫm hướng về phía ta nở nụ cười: "Ta ngửi thấy rồi, mùi cỏ xanh. Cảm ơn ngươi, Thủ Thời, mùa xuân thật đẹp."

Ta vốn định hỏi Thần Y xem đôi mắt tiên nhân bao lâu nữa mới lành.

Nhưng chưa kịp đi, đối phương đã tự tìm đến.

Giọng nói hạ thấp: "Vết thương trên người y có thể chữa lành, chỉ có đôi mắt này... hơi khó. Không phải bị phàm vật làm tổn thương."

Ta biết.

M/a khí đâu phải thứ ai cũng xử lý được, Thần Y dù giỏi cách mấy cũng chỉ là người phàm.

Không sao.

Ta có cách.

Ta sẽ chữa lành đôi mắt cho tiên nhân.

Tiên nhân từ bi như y, sao có thể đá/nh mất đôi mắt của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Vợ Ngoan Của Ông Trùm Phản Diện

Chương 5
Tôi xuyên thành người vợ nam của ông trùm phản diện, tôi quyết định cứ thế mà buông xuôi mọi thứ. Tin mừng là ông trùm không hề bị tàn tật, anh ấy hoàn toàn có thể mạnh mẽ đứng dậy. Tin buồn là cốt truyện không cho phép tôi buông thả bản thân. Trêu chọc một hồi, tôi mới phát hiện ra anh ấy chỉ đang giả vờ lạnh lùng. Tôi quỳ sụp xuống, run rẩy ôm chặt lấy bắp chân của Cố Trầm. Trước khi mất vì bệnh tim, tôi đã xuyên vào một cuốn sách có bối cảnh hôn nhân đồng giới được hợp pháp hóa. Xuyên thành người vợ của nhân vật phản diện. Ruồng bỏ ông trùm vì tàn tật, tìm đường chết không biết bao nhiêu lần, lại còn công khai ngoại tình. Mấu chốt là anh ấy chỉ giả vờ tàn tật. Anh ấy khỏe đến mức thậm chí có thể đấm chết mười đứa như tôi. Cốt truyện đã phát triển đến đoạn kết hôn với ông trùm và làm nhục anh ấy trước mặt mọi người. Chết rồi chết rồi, tôi tuy còn sống nhưng hình như chẳng sống được bao lâu nữa. Cố Trầm lạnh lùng quát: “Buông ra!” Nước mắt nước mũi tôi tèm lem: “Chồng ơi, tấm lòng của em, trời đất chứng giám!” “Em nói những lời cay nghiệt đó chỉ là vì bản thân tự ti thôi!” “Em rất muốn mọi người biết về anh nhưng em lại sợ bọn họ muốn cướp lấy anh. Cho nên em mới cố ý bôi nhọ anh với bên ngoài.” “Hu hu, chồng ơi, nãy giờ là em nói thật lòng đấy. Chồng hãy nói thêm vài câu đi!” Tôi khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, khóc lớn thành tiếng. Xung quanh yên tĩnh như tờ. Tôi thừa nhận rằng mình không hề đánh cược. Nhưng nếu không làm như vậy, đối mặt với kẻ phản diện lòng dạ hẹp hòi này thì tôi sống không quá hai ngày. Phải làm đến mức này, tôi thật sự ghét đến nỗi muốn đấm cho nguyên chủ hai cú. Bản thân có một cơ thể khỏe mạnh, chồng cũng không thèm quản thúc mà chỉ đảm bảo gửi tiền vào thẻ cho mình. Cuộc sống thần tiên này quả thực chính là ước mơ của một kẻ thích an nhàn. Phải biết trân trọng chứ? Hơn nữa, dưới góc nhìn của một người đồng tính nam như tôi, Cố Trầm chính là hình mẫu hoàn hảo. Một người đàn ông tuyệt vời như vậy không phải rất tốt sao? Rất có sức hút, ngồi xe lăn trông thật thú vị làm sao.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
599
Đêm Đẹp Không Trở Lại Chương 9: Ngoại truyện