Trận hỏa hoạn đó đã cư/ớp đi sinh mạng của tôi.
Nhưng tôi không hề biến mất khỏi thế giới này, mà lại trở về mười năm trước một cách khó tin, vào năm tôi mười ba tuổi.
Chỉ là lần này, mọi thứ trong ký ức đều đã thay đổi.
Nhà họ Giản đã tìm lại được Giản Tinh sớm hơn.
Ngày hôm đó mọi người đều rất vui vẻ, đặc biệt là người luôn bộc lộ cảm xúc ra ngoài như mẹ.
Đứng trước báu vật tìm lại được sau khi đã đá/nh mất, bà ôm chầm lấy Giản Tinh, nước mắt giàn giụa.
Tôi cũng vui vẻ từ tận đáy lòng, thầm cầu nguyện kiếp này Giản Tinh có thể bình an vô sự, ở cạnh người nhà thật lâu.
Đừng để lại sự nuối tiếc như kiếp trước nữa.
Về sau, tôi x/ác nhận được một sự thật rằng ngoại trừ Giản Tinh ra, những người nhà của tôi cũng đều đã sống lại.
Bọn họ vẫn h/ận tôi, vẫn chưa tha thứ cho tôi.
Sau khi Giản Tinh trở về, phòng ngủ của tôi biến thành căn phòng tối tăm và chật hẹp nhất trong nhà.
Một ngày nọ, mẹ nắm lấy cổ tay tôi, gần như kéo lê tôi đến trước mặt Giản Tinh, nghiêm giọng nói: "Xin lỗi Tiểu Tinh đi."
Tôi mờ mịt ngước mắt lên, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Liền nghe thấy bố lạnh lùng bổ sung: "Mày không phải con cháu nhà họ Giản, Tiểu Tinh mới phải, rõ chưa?"
Anh trai vỗ vỗ lên vai tôi, cũng nói: "Cuộc sống sung túc của mày vốn dĩ đều phải là của Tiểu Tinh. Mày đã cư/ớp mất vị trí của em ấy, mới khiến em ấy phải chịu nhiều khổ cực như vậy."
Ngay cả cô em gái vẫn còn nhỏ, cũng trợn to hai mắt trừng tôi.
Lúc đó, thân hình nhỏ bé của tôi không kìm được mà run lẩy bẩy.
Rất lâu sau, tôi mới tìm lại được giọng nói của mình, thốt lên: "Em xin lỗi."
Mẹ bóp ch/ặt lấy bả vai tôi: "Lớn tiếng lên, mày phải thể hiện thành ý chứ."
Tôi đ/au quá.
Bờ vai đ/au nhức, nhưng trong lòng còn đ/au đớn hơn, giống như bị một vật sắc nhọn đ/âm từng nhát vào tim.
Tôi cố gắng kiểm soát giọng nói đang r/un r/ẩy của mình, cất cao âm lượng:
"Giản Tinh, xin lỗi cậu."
Nhưng chỉ xin lỗi thôi là chưa đủ, ít nhất người nhà tôi nghĩ như vậy.
Bọn họ năm lần bảy lượt cảnh cáo tôi, tuyệt đối không được b/ắt n/ạt Giản Tinh; không được tranh giành với em ấy; bất kể gặp phải chuyện gì, mãi mãi phải ưu tiên ý muốn của Giản Tinh lên hàng đầu...
Tôi bị ngó lơ, bị đối xử một cách tùy tiện.
Thế nhưng, kiếp trước đâu có như vậy.
Cho dù Giản Tinh có trở về, bố mẹ cùng anh trai em gái vẫn coi tôi là người nhà thực sự, toàn tâm toàn ý đón nhận tôi.
Tuy không có qu/an h/ệ m/áu mủ, nhưng tôi vẫn là con của bố mẹ.
Bọn họ rất yêu rất yêu tôi, đối xử với bốn đứa chúng tôi bình đẳng như nhau. Cho đến khi Giản Tinh qu/a đ/ời.
Cho nên kiếp này, bọn họ đang trừng ph/ạt tôi sao?
Tôi không biết, tôi rất hoang mang lo sợ.
Chỉ đành rụt rè cẩn trọng lấy lòng họ, sống những ngày tháng phải nhìn sắc mặt người khác mà làm việc.
Mẹ luôn không biết mệt mỏi mà nhắc nhở tôi, tôi không phải con cháu nhà họ Giản.
Tôi cũng từng lấy hết can đảm, rụt rè hỏi bà: "Vậy con có bố mẹ không?"
Con có thể về sống bên cạnh bố mẹ ruột của con được không, như vậy sẽ không làm phiền mọi người nữa.
Nhưng không ngờ, mẹ nhìn tôi, biểu cảm trên mặt trở nên cực kỳ gi/ận dữ.
Bà ch/ém đinh ch/ặt sắt nói với tôi: "Không có, bố mẹ đẻ của mày đã chầu trời từ lâu rồi."
"Giản Nguyện, mày đang nghĩ cái quái gì vậy? Đủ lông đủ cánh rồi phải không?"
"Bọn tao nuôi mày ngần ấy năm, bao nhiêu tiền bạc và tâm sức bỏ ra, mày có đền nổi không? Tao cho mày biết, cả đời này mày n/ợ nhà họ Giản, và càng n/ợ Tiểu Tinh!"
Gương mặt từng rất đỗi hiền từ dịu dàng của mẹ trong mắt tôi bỗng méo mó thành một hình dáng đ/áng s/ợ.
Lúc đó tôi còn quá nhỏ, chẳng đủ sức để thay đổi điều gì.
Về sau, tôi trở thành một sự tồn tại thừa thãi nhất ở nhà họ Giản.
Trước mặt người ngoài, tôi vẫn mang danh con cái nhà họ Giản, nhưng lại phải chịu những đãi ngộ hoàn toàn khác biệt.
Tôi không có một căn phòng ấm áp và sáng sủa, không có tiền tiêu vặt xài mãi không hết, lễ tết không có quà cáp và lời chúc, không có sự khen ngợi tuyên dương của người nhà...
Tôi không có rất nhiều, rất nhiều thứ.
Trong ngôi nhà náo nhiệt này, tôi trưởng thành trong sự cô đ/ộc.
Sự chia ly ở kiếp trước quá đỗi đ/au đớn, vậy nên lần này người nhà tôi đều vô cùng cưng chiều Giản Tinh.
Nâng như hứng hoa, hứng như hứng ngọc, cưng nựng đến mức nâng trên tay sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan.
Giản Tinh gh/ét tôi.
Cậu ấy biết hơn mười năm qua, chính tôi là người đã chiếm đoạt vị trí của cậu ấy.
Vốn dĩ Tính cách của Giản Tinh chẳng mấy hiền hòa điềm đạm, suy cho cùng cậu ấy đã có sự thiên vị không chút giấu giếm của người nhà.
Dưới sự dung túng của họ, cậu ấy sẽ trêu chọc tôi, sai bảo tôi, hễ không vui là lôi tôi ra trút gi/ận.
Ra lệnh cho tôi làm bài tập hộ; cố ý c/ắt nát quần áo và cặp sách của tôi; bên ngoài trời đang mưa như trút nước, cậu ấy vẫn ngang ngược sai tôi đi bộ ra khỏi khu chung cư để m/ua nước ngọt cho cậu ấy...
Những chuyện tương tự như vậy, còn rất nhiều rất nhiều.
Bố mẹ chưa từng một lần đứng ra ngăn cản.
Chương 3:
Cũng chỉ có lúc Giản Tinh làm quá đáng lắm, họ mới liếc nhẹ một cái, nhắc nhở một câu bâng quơ: "Tiểu Tinh, đừng làm rộn nữa."
Giản Tinh cười một cách vô hại: "Mẹ à~ Con chỉ đang đùa với anh ấy một chút thôi mà."
"Giản Nguyện, anh gi/ận à?"
"..."
Tôi cúi gằm mặt, ánh mắt hướng về khoảng không vô định.
Lên tiếng đáp lại: "Không có."
Tôi sao có thể tức gi/ận được chứ, tôi đâu được phép nổi gi/ận với Giản Tinh.
Nghe được câu trả lời này, Giản Tinh mới hài lòng rời đi.
Còn tôi thì lê lết thân x/ác ướt sũng vì "trò đùa" của cậu ấy, lẳng lặng quay về phòng.