Sự Giúp Đỡ Chí Mạng

Chương 3 + 4

13/09/2024 11:42

3.

Thành tích của Thẩm Ngọc rất ổn định, luôn đứng thứ ba, hầu như mọi người trong lớp đều có thành tích kém hơn cô.

Lời này của tôi ngay khi được hỏi ra, ánh mắt của mọi người đều không mấy thiện cảm mà nhìn về hướng cô ấy.

Ngay cả Trình Dã đang ngủ cũng gi/ật gi/ật tai.

Đồng tử Thẩm Ngọc đột nhiên co rút lại, bàn tay đang nắm cánh tay tôi vô lực trượt xuống.

"Mình… mình không có ý này."

Tôi cười, kiếp trước nghe và tin lời Thẩm Ngọc, đi tìm chủ nhiệm lớp.

Chủ nhiệm lớp chính là ở trước mặt cả lớp nói với tôi câu này.

Kết quả là tôi trở nên rất không được yêu thích trong lớp, những bạn học nữ thích Trình Dã thậm chí còn chặn tôi trong nhà vệ sinh và đá/nh tôi một trận.

Bây giờ tôi chỉ dùng lời của ông ấy không sót chữ nào mà trả lại cho con gái ông ta.

"Nhường chút nha, học sinh giỏi."

Lớp phó học tập đang phát giấy thi đi ngang, va mạnh vào vai Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc bị đụng đến cả người loạng choạng, sắc mặt tái nhợt, không biết phải làm sao.

"Ồ? Nếu cậu không có ý này thì cậu hãy đi giúp phụ đạo Trình Dã đi!"

"Vậy sao mà được?"

Giọng nói của Thẩm Ngọc giương cao, cực kỳ chói tai.

Sau khi vặn lại, cô nhận ra không thích hợp, cô lẩm bẩm vài câu, nhưng lại không biết phải nói gì.

Tôi đứng dậy vỗ vỗ vai cô ấy.

"Tôi biết cậu là người tốt bụng nhất, vừa rồi chắc chắn không phải là cố ý."

Thẩm Ngọc cảm kích nhìn về phía tôi.

Tôi đã nhanh nhẹn tay chân thu dọn cặp sách giúp cô và đưa nó cho cô ấy.

"Nếu cậu đã không muốn giúp Trình Dã, thì mau để Trình Dã ngồi qua đây."

Không ngờ rằng tôi sẽ nói như vậy, Thẩm Ngọc trợn tròn mắt, cứng đờ ngay tại chỗ.

Trên tay vẫn đang cầm chiếc cặp sách tôi vừa đưa cho cô ấy.

Chỗ ngồi hiện tại của chúng tôi là ở giữa hàng thứ ba, đó là chỗ ngồi tốt nhất trong lớp.

Vì để thể hiện khí chất quê hương như một ông vua của mình khi ngồi bên cửa sổ ở hàng sau, Trình Dã ngồi ở hàng kế cuối cạnh cửa sổ.

Móng tay Thẩm Ngọc cắm vào lòng bàn tay, hốc mắt dần dần đỏ lên.

Trông như sắp bật khóc.

Tôi c/ắt ngang cô ấy: "Thẩm Ngọc, sao cậu lại khóc? Chỉ là bảo cậu nhường chỗ cho họ sinh kém Trình Dã thôi, cậu cũng ấm ức thế sao?"

4.

Nghe vậy, ánh mắt của các học sinh khác lại nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc.

Sự thất thố liên tiếp, Thẩm Ngọc biết mình đã sai, cúi đầu lau nước mắt.

"Sao có thể chứ? Không có chuyện đó đâu."

Thẩm Ngọc chủ động đổi chỗ với Trình Dã, Trình Dã ngoan ngoãn đồng ý.

Kiếp trước, Trình Dã không chịu di chuyển.

Tôi chỉ có thể đổi đến bên cạnh hắn, vị trí của hắn đã lệch thì thôi đi còn ở trong điểm m/ù của camera.

Hắn luôn có những hành động nhỏ trong giờ tự học, làm phiền việc học của tôi.

Tôi phản ánh với giáo viên cũng không có bằng chứng.

Lần này Trình Dã ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy camera, trong giờ học chỉ ngủ, không dám làm mấy hành động nhỏ nữa.

Mãi đến ngày hôm sau Thẩm Thừa Vận mới phát hiện con gái mình ngồi ở cạnh, nhưng chuyện ông tự gây ra cũng khó có thể nói được gì.

Tôi cũng không giống như kiếp trước, tận tâm phụ đạo bài tập cho Trình Dã.

Tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ, khuôn mặt của hắn khi cầm lấy vở ghi chép và những ghi chú kiến ​​thức mà tôi soạn cho hắn, nói với mọi người rằng tôi đã yêu thầm hắn, muốn được ở bên hắn.

Mang theo sự cười nhạo châm chọc không đứng đắn.

Khiến tôi hoàn toàn trở thành chủ đề bàn tán của các bạn cùng lớp vào giờ rãnh rỗi sau bữa cơm.

Trình Dã và tôi giống như những người bạn học không thân, hắn ngủ giấc ngủ của hắn, tôi học bài học của tôi.

Kết quả kỳ thi hàng tháng được công bố, hai chữ “Giang Sở” to lớn, vững vàng đứng thứ nhất.

"Giang Sở, cậu thật lợi hại, từ khi lên cao trung vẫn luôn là đứng thứ nhất!"

“Đúng vậy, cứ đà này thì sẽ là thủ khoa trong kỳ thi tuyển sinh đại học rồi.”

Tôi cười mà nhận lấy lời khen của các bạn học.

Cũng không phải, trong tháng đầu tiên ngồi cùng bàn với Trình Dã ở kiếp trước, thành tích của tôi đã tụt xuống vị trí thứ sáu.

Bởi vì trong quá trình thi nghe, hắn vẫn luôn phát nhạc bên tai tôi, tôi căn bản không thể nghe được những gì đang được nói trên radio.

Tôi xếp hạng nhất trong kỳ thi hàng tháng, Thẩm Ngọc là người không thể ngồi yên nhất.

Sau khi tan học, tôi theo Thẩm Ngọc ra phía sau tòa nhà của trường.

"Trình Dã, nghĩ nghĩ cách đi, nếu cứ tiếp tục như vậy, em nhất định sẽ không được tuyển thẳng..."

Vừa nói, cô vừa nhón chân hôn lên trán Trình Dã.

Mà tôi vừa đúng lúc chụp được cảnh này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu cướp được lì xì lớn nhất, ép cha mẹ tôi rời khỏi bàn tiệc chính

Chương 8
Trước đám cưới nửa tháng, tôi đưa bố mẹ đến nhà bạn trai Chu Lâm Xuyên dùng bữa. Vốn dĩ đã thỏa thuận, bữa cơm này là dịp để hai bên gia đình ngồi lại lần cuối, chốt quy trình hôn lễ và vị trí ngồi tại bàn chính. Không ngờ Lâm Nguyên, bạn nối khố của Chu Lâm Xuyên, cũng có mặt. Mẹ Chu đề nghị chơi một trò chơi nhỏ trên bàn ăn: người có vận may tốt nhất khi giành hồng bao sẽ có quyền yêu cầu người có vận may tệ nhất thực hiện một yêu cầu nhỏ. Tôi là người xui xẻo nhất, còn Chu Lâm Xuyên lại là người may mắn nhất. Mọi người đồng thanh thúc giục anh đưa ra yêu cầu. Lâm Nguyên cười nửa đùa nửa thật nói: "Anh Lâm Xuyên, để em thay anh đưa ra một yêu cầu nhé. Ngày cưới, bố mẹ em sẽ ngồi bàn chính." Tôi cứ ngỡ Chu Lâm Xuyên ít nhất sẽ nói một câu: trò chơi là trò chơi, hôn lễ không phải thứ để đem ra làm điều kiện. Thế nhưng anh chỉ cau mày nhìn tôi. "Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà." "Bố mẹ Nguyên Nguyên vốn có quan hệ rất thân thiết với nhà chúng ta." "Hôm nay anh là người giành được vận may tốt nhất, theo luật thì em vốn dĩ nên đồng ý với anh một yêu cầu." "Đừng làm mọi người khó xử."
Sảng Văn
Tình cảm
0