12.
Thời tiết tháng Ba chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm vẫn khá lớn, bà tôi lấy chiếc áo khoác hoa lớn cất trong rương ra cho cả hai chúng tôi mặc.
"Hai đứa mặc vào đi, ra mồ hôi một chút mới tốt."
Tôi vội vàng ngăn bà lại: "Bà ơi, cô ấy không thể mặc áo khoác của cháu đâu, hôm trước còn bị chê bai đấy."
Thấy tôi định lấy chiếc áo khoác hoa đi, Giang Tuyết Dung gi/ật lấy rồi khoác lên người. Cô ta lắp bắp nói: "Tôi nói chê bai khi nào, Tưởng Đào Đào, cậu vu khống tôi!"
Tôi xòe hai tay, có chút bất lực: "Được rồi, cậu nói gì thì là thế."
Tạ Thanh Đường ở bên cạnh cũng xán lại: "Bà ơi, bà có thể may cho cháu một cái không? Bà nội cháu mất khi cháu học cấp Ba, từ đó đến giờ không còn ai may áo hoa cho cháu mặc nữa huhu."
Bà tôi vuốt tay cô ấy với vẻ mặt xót xa: "Được! Sao lại không được? Bà đang đ/au đầu vì có quá nhiều vải mà Đào Đào không mặc hết. Bà nghe Đào Đào nói rồi, cháu cũng thích món gà hầm nấm bà làm, cháu cứ đến thường xuyên, bà sẽ làm cho cháu ăn! Còn món ngỗng hầm nồi gang, thịt heo hầm bún là những món sở trường của bà đấy!"
Mắt Tạ Thanh Đường đỏ hoe: "Huhu Đào Đào, chúng ta làm chị em được không, bà của cậu cũng là bà của tớ!"
Khóe miệng tôi co gi/ật. Cả hai người này hôm nay đều không đi theo lối mòn.
Cư dân mạng đã hiểu ra vấn đề.
[Vậy ban đầu Ảnh hậu Tạ chỉ thèm chiếc áo khoác hoa của Tưởng Đào Đào thôi à? Ai mà hiểu được! Có chuyện gì lố bịch hơn thế này không?]
[Tôi đã tê liệt rồi, cư dân mạng đừng dùng kính lúp để suy diễn nữa, hiểu rõ sự thật chưa mà đã m/ắng chị Đào tôi. Cô ấy chỉ là trắng trẻo xinh đẹp, ngoan ngoãn mặc chiếc áo khoác hoa bà làm thôi, cô ấy có lỗi gì chứ?!]
[Nhớ lại Tưởng Đào Đào bị bôi nhọ vì chuyện gì mà thấy cạn lời. May mà tôi không phải là một trong số họ lúc đó, cư dân mạng rảnh rỗi quá thì đi làm việc khác đi. Từ hôm nay tôi sẽ bảo vệ chị Đào tôi đến ch*t!]
Buổi tối, tôi bị Giang Tuyết Dung kéo nằm cạnh. Cô ta chống nạnh, nói một cách đường hoàng: "Tôi không cần biết, bây giờ tôi hơi sợ, cậu phải ngủ cùng tôi!"
Tôi thở dài bất lực, cởi giày và áo khoác rồi nằm xuống.
Một lúc sau, cô ta rúc sát vào tôi: "Này, Tưởng Đào Đào, hôm nay tại sao cậu lại c/ứu tôi?"
"C/ứu người thì cần lý do gì? Bất kể là ai tôi cũng sẽ c/ứu."
Giang Tuyết Dung ngập ngừng nói: "Tôi xin lỗi, trước đây tôi luôn đối xử với cậu tệ như vậy... Tôi còn gh/en tỵ vì cậu đẹp hơn tôi, diễn xuất cũng tốt hơn tôi, sợ cậu cư/ớp mất hào quang của tôi."
Tôi thản nhiên "ờ" một tiếng: "Lòng đố kỵ ai mà chẳng có."
"Vậy cậu có thể tha thứ cho tôi không?"
Tôi vội rụt cánh tay lại: "Đó là hai chuyện khác nhau."
Giọng cô ta có chút thất vọng, nhưng rồi lại phấn chấn ngay lập tức. "Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy! Lần này tôi thật sự sẽ thay đổi, làm lại cuộc đời!"
Tôi khẽ "hừ" một tiếng, "Tùy cậu."
13.
Chương trình thực tế 《Về Quê Làm Ruộng》 đã ghi hình được gần nửa năm và sắp kết thúc. Chúng tôi đã ở bên nhau suốt sáu, bảy tháng trời.
Cùng nhau chứng kiến từng lứa rau củ chín rộ, từng cây ổi con dần lớn lên, cùng nấu một bữa cơm, nuôi một đàn gà con, cùng nằm trên một cánh đồng trò chuyện. Thậm chí, sau khi biết tôi lớn lên ở thôn, mọi người còn có thêm rất nhiều câu chuyện thú vị, các nhiệm vụ cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Đến buổi trò chuyện cuối cùng vào đêm khuya, không khí bỗng trở nên vô cùng buồn bã.
[Huhu có phần 2 không vậy? Thật sự không nỡ!]
[Tôi coi họ như người nhà rồi mà giờ lại bảo tuần sau kết thúc sao?]
[Đừng mà, tôi sẵn sàng tài trợ một đồng để đạo diễn làm phần 2! Tôi không nỡ những luống rau, những cây cối, những con gà của mình. Chúng đâu khác gì những thứ do chính tay mình trồng và nuôi đâu huhu!]
Trong khi năm người kia đang trò chuyện, tôi lại cầm một kế hoạch đã ấp ủ mấy đêm liền đi tìm tổ chương trình.
Tôi nhìn chằm chằm vào đạo diễn Triệu, khiến ông ấy cảm thấy rờn rợn: "Cô muốn làm gì? Tôi cảnh cáo cô đấy, chương trình sắp kết thúc rồi, đừng có gây chuyện gì nữa."
Tôi nhếch mép cười: "Tôi hy vọng tổ chương trình có thể sử dụng tài khoản chính thức để tôi livestream b/án hàng."
Sắp đến mùa thu hoạch ổi phân gà, hương thơm lan tỏa khắp làng. Ổi phân gà còn có tên khác là ổi xá lị, ổi dứa.
Tôi đã để ý đến độ hot của chương trình này và luôn ấp ủ một kế hoạch. Nếu có thể thông qua livestream của chương trình để quảng bá thương hiệu ổi Xá lị (ổi Phân gà/ổi Dứa) của thôn Đào Hoa, sau này ổi của thôn sẽ không còn lo ế nữa. Nhìn những trái cây trên cây mỗi năm lại bị th/ối r/ữa vì không có đầu ra, nhìn vẻ mặt lo lắng của các dì, các bác, tôi lại không kìm được sự xót xa.
Hơn nữa, ổi ở thôn Đào Hoa ngọt nhất trong vùng, không có lý do gì lại không cho mọi người biết cả! Trong những năm gần đây, livestream b/án hàng đang bùng n/ổ, đây có thể là một cơ hội tốt.
Đạo diễn Triệu trầm ngâm một lúc, hỏi: "Tôi làm vậy thì có lợi gì?"
"Tôi dự định b/án với giá thấp hơn thị trường khoảng một phần ba. Lợi nhuận chia ba bảy, dân làng bảy, các anh ba, đồng thời các anh phải chịu trách nhiệm về vấn đề vận chuyển và hậu cần. Tôi rất tự tin vào trái cây của chúng tôi, chỉ cần kinh doanh tốt chắc chắn sẽ có lãi."
Thấy đạo diễn Triệu vẫn còn do dự, tôi vỗ mạnh vào vai ông ấy: "Phát triển nông thôn là trách nhiệm của mỗi người, anh có hiểu không? Do dự cái gì? Hơn nữa, đâu phải là không ki/ếm được tiền, cư dân mạng có thể m/ua được trái cây rẻ và ngon hơn, dân trong thôn cũng có thu nhập, các anh cũng có thể có thêm nhiều sản phẩm phái sinh từ chương trình này, tất cả đều vui vẻ mà!"
Đạo diễn Triệu suýt nữa bị tôi vỗ cho nôn ra m/áu: "Khụ khụ khụ! Con gái con đứa sao ra tay mạnh vậy? Thôi được rồi, tôi sẽ bàn bạc với công ty."
Tôi cười hì hì thu tay lại, chuyện này chắc chắn đã thành công đến tám, chín phần. Đạo diễn Triệu không chỉ là một đạo diễn mà còn là một đối tác của công ty truyền thông, công việc đang rất thuận lợi.