"Không muốn ăn thì tạm thời đừng ăn."
"Đừng lãng phí lương thực."
Đó cũng là thói quen của Hạ C/âm.
Trên người anh luôn có những điều mà tôi chưa từng tiếp xúc qua.
Như thể đã ăn sâu vào m/áu th!t.
Vừa cao quý lại vừa mê hoặc lòng người.
Miếng đậu phụ bị tôi chọc nát được anh gắp sang bát mình.
Phần cơm bị nước canh ngấm mềm cũng bị anh gạt sang.
Lúc trả lại cho tôi.
Là một bát cơm mới xới.
Đậu phụ nguyên vẹn.
Rau xanh mướt.
Cùng mấy miếng sườn được hầm vừa tới.
"Ăn cơm trước đã. Có chuyện gì lát nữa nói."
Anh liếc nhìn tôi một cái.
"Nếu còn hànhz hạz đồ ăn nữa thì khỏi ăn. Dù sao... Buổi trưa em cũng đã không ăn cơm rồi."
Dư Kiều b/án đứng tôi.
Thấy lợi quên bạn.
Tôi nhìn ra được Hạ C/âm đang hơi gi/ận.
Tôi gây chuyện, anh không gi/ận.
Tôi làm phiền anh, anh cũng không gi/ận.
Tôi bỏ đi lâu như vậy, anh vẫn không gi/ận.
Nhưng tôi không được phép bỏ bữa.
Không ăn cơm, anh sẽ gi/ận.
Phải nói là...
Chỉ cần tôi làm bất cứ chuyện gì không biết quý trọng cơ thể mình.
Anh đều sẽ gi/ận.
13
Bữa cơm được tôi ăn sạch sẽ.
Tôi ngước mắt nhìn anh đầy mong đợi.
"Có chuyện muốn nói với tôi à?"
Tôi lập tức chạy lon ton tới.
"Ừm, có."
"Em không muốn làm nam chính?"
"Em chỉ là người mới. Không muốn quá nổi bật. Cũng không muốn trở thành tâm điểm chú ý."
Lúc mới đến Hoành Điếm, tôi cũng chỉ vì ở đó ki/ếm tiền nhanh.
Đóng x/á/c ch*t.
Một ngày diễn bốn cảnh.
Mỗi cảnh bốn trăm tệ.
Còn bao cơm.
Khi đó Dư Kiều ký hợp đồng với tôi giữa một đống "x/á/c ch*t".
Anh ấy khen tôi có diễn xuất tốt.
Thực ra... Lúc ấy tôi ngủ quên mất.
"Em có thể tự quyết định. Trước tiên cứ xem có nhân vật nào mình thích không. Vai lớn hay vai nhỏ đều không quan trọng. Em thích là được. Ngày mai đội ngũ chuyên môn tôi sắp xếp sẽ tới. Em có thể hỏi ý kiến họ rồi chọn lọc thêm một lần nữa."
Tôi dựa nghiêng vào người anh.
Dưới chân là một đống kịch bản đã được phân loại.
Hạ C/âm cầm máy tính bảng.
Đang đọc những tài liệu chuyên ngành mà bao nhiêu năm rồi tôi vẫn chẳng hiểu nổi.
"Hạ C/âm, liệu có phải tốn của anh rất nhiều tiền không?"
Tiền bạc.
Đã trở thành chủ đề nh.ạy cả.m trong lòng tôi.
Anh bật cười.
"Em mất tập trung cả tối. Chỉ vì chuyện này? Không tốn nhiều đâu. Hơn nữa đây gọi là đầu tư. Biết đâu một ngày nào đó Tiểu Triều nổi tiếng. Lúc ấy tôi và công ty còn phải dựa vào em nuôi sống nữa."
Tôi biết.
Anh chỉ đang an ủi tôi thôi.
Nhưng vẫn rất vui.
"Vậy sau này toàn bộ cát-xê của em đều đưa cho anh."
Qua một lúc.
Tôi lại dè dặt hỏi:
"Anh... Gần đây anh còn liên lạc với Đàm Tắc không?"
"Sao thế? Em nhớ anh Đàm Tắc của em à?"
Góc nhựa sắc nhọn của tập kịch bản cứa vào cổ tay tôi.
Cơn đ/au nhói lên rõ rệt.
Tôi chớp mắt.
Cúi đầu xuống.
"Không... Không có."
14
Chọn tới chọn lui.
Cuối cùng chỉ giữ lại ba bốn bộ kịch bản.
Trong đó có một bộ yêu cầu quay thực cảnh.
Phải đeo dây cáp bay qua bay lại trên vách núi.
Bị Hạ C/âm loại bỏ ngay lập tức.
Các bộ phim được sắp xếp theo thời gian quay.
Bộ đầu tiên là một phim tình cảm.
Tôi đóng vai nam phụ si tình.
Quay chưa đầy nửa tháng đã đóng máy.
Nghỉ ngơi một tuần rồi vào đoàn tiếp theo.
Lịch trình được sắp xếp vừa khéo.
Không quá mệt.
Cũng không để tôi thả lỏng đến mức mất cảm giác diễn xuất.
Bộ phim thứ hai quay ngay trong thành phố.
Chỉ cần có chút thời gian rảnh.
Hạ C/âm đều đến trường quay trông chừng tôi.