Tôi vội chạy tới ngăn Chu Thuấn bảo công nhân xuống vớt mũi khoan:
"Quẻ báo không lành! Tôi đoán dưới cầu có thứ gì đó, oán khí cực nặng!"
"Nếu không hóa giải, sẽ đổ m/áu!"
"Đừng bảo công nhân xuống vớt! Công trường sẽ xảy ra chuyện!"
Trưởng thôn đang phát cơm trưa cho công nhân.
Sắc mặt ông ta lập tức trở nên không vui: "Cô gái nhỏ này, cô cố ý bịa đặt ra mấy thứ thần thần q/uỷ quỷ để ngáng chân công ty đối thủ đúng không?"
Chu Thuấn liếc mắt ra hiệu: "Ông không biết đấy thôi? Đây là vợ cũ của tôi, vì tức gi/ận rôi nên đã nhà đầu tư cũ của tôi để cư/ớp mối làm ăn, đối đầu với tôi đấy!"
Trưởng thôn nghe vậy lập tức xua đuổi: "Đi đi, cô tránh ra chỗ khác ngay!"
Tôi đã không còn là người của công ty Chu Thuấn nữa, không có quyền bắt bọn họ ngừng thi công.
Chỉ có thể lo lắng nhìn những công nhân đang làm việc dưới máy cần cẩu.
Lâm Ngộ Bạch thấy sắc mặt tôi không ổn.
Anh ta lập tức tập hợp công nhân đang làm việc: "Hôm nay nghỉ làm! Mọi người nghỉ ngơi đi, tôi đảm bảo! Dù dự án thành hay bại, ai đã đến đều được nhận tiền công đầy đủ!"
Công nhân đội chúng tôi như uống th/uốc an thần, đồng loạt reo hò: "Anh em nhất định sẽ dốc hết sức mình!"
Chu Thuấn từ xa cảnh giác nhìn tôi, sợ tôi quấy rối.
Thế là tôi lùi ra một bên, tìm một nơi tương đối yên tĩnh, lấy dụng cụ bói toán ra suy luận quẻ tượng.
Chỉ cần biết được chân tướng.
Có lẽ có thể hóa giải được.
Nhưng đúng lúc tôi đang bói được một nửa, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng hét chói tai như x/é lòng!
"Á!"
"Xảy ra chuyện rồi!"
"Mau gọi điện thoại gọi xe cấp c/ứu đi!"
Tôi thu dụng cụ, vừa đứng dậy đã thấy đám đông tái mét vây kín đầu cầu.
Những công nhân hoảng lo/ạn kêu la thất thanh:
"Cần cẩu vẫn tốt! Sao tự nhiên hỏng được!
"Cái trụ cầu to đùng thế kia đổ sập…"
"Ch*t hết rồi, ch*t hết cả rồi…"
"Sáng nay cả bọn còn khỏe mạnh..."
M/áu nhuộm đỏ từng tấm vải trắng.
Cáng thương của nhân viên y tế đến rồi lại đi, xung quanh toàn là tiếng bàn tán:
"Lão tiên trong miếu làng bảo rồi, oán khí cây cầu này quá nặng, phải thu đủ trăm h/ồn mới xây được!"
Một chiếc cáng khác đi qua.
Người kia khẽ hỏi: "Này, lần này ch*t mấy người?"
Kẻ biết chuyện đáp: "Nghe nói ch*t bảy tám công nhân rồi, toàn là người của công ty xây dựng Chu Thuấn đấy."
Tôi nhìn theo hướng họ chỉ.
Chu Thuấn đang cãi nhau với công nhân: "Liên quan gì đến tôi? Cần cẩu hỏng! Các người thao tác sai! Còn đòi bồi thường? Tôi không trách các người trễ tiến độ đã là nhân đức!"
Trong đám công nhân có vài gương mặt quen, nhận ra tôi.
"Trình Thanh Thanh đã bảo cậu! Đừng cho người ta xuống vớt mũi khoan mà!"
"Trước đây khi đội xây dựng khởi công, cô ấy đều xem lành dữ cho chúng tôi mà!"
"Sao cậu không nghe cô ấy!"
"Anh định để vợ con của những người gặp nạn sau này sống thế nào đây!"
"Chúng ta đi tìm Trình Thanh Thanh thôi!"
Chu Thuấn cười lạnh: "Lời kẻ xui xẻo, ai tin thì cút đi."