Nói chính x/á/c hơn, Thẩm Như Huy mới là một tên bi/ến th/ái.

Hắn bị Giang Thiểm h/ãm h/ại đến mức trắng tay, mãi đến ngoài năm mươi tuổi mới cưới được một người phụ nữ bốn mươi tuổi đã ly hôn. Ban đầu, hắn cũng đành chấp nhận số phận, không đụng được đến nhà họ Giang thì an phận sống qua ngày.

Ai ngờ, người vợ đó chê hắn nghèo, sau khi sinh Thẩm Hải Tân liền bỏ trốn. Thẩm Như Huy c/ăm h/ận toàn bộ phụ nữ trên đời, một mình nuôi Thẩm Hải Tân khôn lớn, từ nhỏ đã nhồi nhét vào đầu con trai những tư tưởng lệch lạc.

Đối với Thẩm Hải Tân, hắn cũng chẳng ra gì, hễ tức gi/ận là trói con lại đ/á/nh m/ắng: “Mẹ mày là đồ hèn hạ, mày cũng chỉ là thằng con hoang!”

Lớn lên, Thẩm Hải Tân lại tiếp tục gieo rắc th/ù h/ận này lên những người phụ nữ khác. Anh ta khá hơn cha mình, sau khi đi làm ki/ếm được kha khá tiền liền đi lung tung dụ dỗ phụ nữ, dùng đủ th/ủ đo/ạn khiến họ đ/au khổ càng nhiều, anh ta càng khoái chí.

Khi quen chị ấy, anh ta đang thử nghiệm kế hoạch mới nhất, không chia tay, không bạo hành, mà biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời chị ấy khi tình cảm đang nồng nàn nhất, khiến chị ấy hoàn toàn suy sụp.

“Trong chiếc vòng cổ tôi tặng cô ta có lắp thiết bị nghe lén. Tất cả mọi người xung quanh đều coi cô ta là kẻ đi/ên. Cô ta khóc càng thảm, lòng tôi càng vui sướng! Ha ha ha!”

Thẩm Hải Tân ngửa mặt lên trời cười đi/ên cuồ/ng. Lăng Linh tức gi/ận đ/á ah ta một cước: “Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt! Cút đi!”

Thẩm Hải Tân lảo đảo lùi về phía sau lan can, gầm gừ: “Đồ đàn bà hư hỏng! Cô dám lại gần, tôi đẩy cả đám các người xuống ch*t chung!”

Lăng Linh sợ hãi đứng im, nhưng vẫn không ngừng ch/ửi rủa. Ngược lại, chị ấy bình tĩnh hỏi với gương mặt vô h/ồn: “Anh làm thế nào được vậy? Khiến tất cả nói không quen biết em... Anh làm cách nào?”

Thẩm Hải Tân nhún vai: “Có gì khó? Tôi là bác sĩ tâm lý mà.”

Anh ta cho chị ấy uống th/uốc mê "loại chất gây rối lo/ạn trí nhớ, đảo lộn thứ tự thời gian. Sau vài tháng sống chung, khi chị về quê, anh ta lén theo đến thuê nhà gần đó. Đêm nào anh ta cũng lẻn vào phòng chị ấy, cho uống th/uốc rồi thôi miên. Sáng hôm sau lại củng cố ký ức giả.

“Bà nội em bệ/nh rồi…”

“Anh biết, cô bé ngốc ạ. Chẳng phải chúng ta cùng đến bệ/nh viện sao? Bà vẫn còn minh mẫn lắm.”

Những sự việc chị ấy kể lại ban ngày, đều do anh ta cưỡng ép đưa mình vào vai trò người đồng hành. Dưới tác dụng của th/uốc, chị ấy mơ màng tin tất cả là thật.

“Đáng lẽ muốn chơi với cô lâu hơn, ai ngờ bà già Giang Thiểm lại ch*t sớm thế!” Thẩm Hải Tân bĩu môi: “Không rảnh đùa với cô nữa, coi như cô may mắn đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm