HẠT ĐẬU NHỎ

Chương 3

01/04/2026 18:52

Tôi và Tần Trạch Mộc cuộn tròn bên nhau mấy ngày liền.

Không làm gì cả.

Những lúc khó chịu nhất, Tần Trạch Mộc chỉ cắn vài cái lên vai và cổ tôi.

Người bên ngoài thả đồ ăn vào cho chúng tôi, đảm bảo chúng tôi không bị đói.

Sau khi kỳ phát tình kết thúc, một người đàn ông trung niên quyền thế của đế quốc đến xin lỗi: "Thành thật xin lỗi cậu Phương Thê, Tần thiếu tướng bị dị ứng với th/uốc ức chế, gây phiền phức cho cậu. Chúng tôi sẽ bồi thường toàn bộ tổn thất trong mấy ngày qua."

Tôi gi/ận dữ đ/ập bàn: "Đây là chuyện có thể dùng tiền bạc để giải quyết được sao? Ông có biết với một Beta nam... Đây là tổn thương tinh thần lớn thế nào không?"

Tôi chỉ vào vết hằn đỏ chót trên cổ.

"Xin lỗi. Chúng tôi sẽ bồi thường."

"Đây là..."

"Một vết 10 triệu, cậu thấy thế nào?"

Hóa ra thật sự có tiền.

Cũng không tệ.

Sau khi y tá nam giám định thương tật, vết cắn chồng chất trên phần th!t mềm sau gáy ảnh hưởng nghiêm trọng sức khỏe tinh thần, được tính 50 triệu.

Cộng thêm các khoản linh tinh, trong 7 ngày, tôi ki/ếm được hơn 68 triệu.

Nhìn số dư tài khoản ngân hàng nhảy vọt, tôi dụi mắt, chợt muốn quay lại 7 ngày trước, bảo Tần Trạch Mộc cắn thêm vài phát.

Nhưng vừa bước ra khỏi ngân hàng, mấy cảnh vệ đã vây quanh tôi.

Tôi nhìn xuyên qua họ, thấy Tần Trạch Mộc đứng giữa khoảng trống do đám đông tạo ra, cảnh giác hỏi: "Sao? Hối h/ận rồi? Muốn đòi lại tiền à?"

Ánh mắt Tần Trạch Mộc sâu thẳm, tựa như dã thú đang ẩn mình, khiến người ta không đoán được cảm xúc, chỉ thấy nguy hiểm.

Hồi lâu, hắn khẽ nói: "Xin lỗi."

"Không cần tiền."

"Cần người."

Bị người ta kéo đến Cục Dân chính để chụp ảnh thẻ, tôi vẫn còn ngơ ngác.

Đến khi giấy kết hôn trao tay, tôi không nhịn được nữa: "Tại sao? Rõ ràng chúng ta chẳng làm gì! Cần kiểm tra gì tôi cũng hợp tác, sao anh phải lấy tôi?"

Tần Trạch Mộc né tránh ánh mắt tôi: "Họ không tin."

Tôi uất ức không thở nổi, ném giấy kết hôn xuống đất: "Tôi là nạn nhân, họ bắt tôi chịu trách nhiệm với anh, lẽ nào vì tôi có khả năng phạm tội, nên khẳng định tôi đã phạm tội?"

Tần Trạch Mộc lập tức cúi xuống nhặt giấy kết hôn, lo lắng phủi bụi, kiểm tra kỹ xem có hỏng không.

Hắn đứng dậy, cất hai tờ giấy kết hôn vào túi của mình, giọng khàn đặc: "Phương Thê, xin lỗi."

"Tôi sẽ bù đắp cho em, em muốn gì cứ nói."

"Tôi muốn ngay bây giờ..."

Hai chữ "ly hôn" bị bàn tay hắn bịt kín.

Đôi mắt lạnh lùng cúi xuống, dù đang ở vị thế áp chế của kẻ bề trên, hắn vẫn toát ra vẻ yếu đuối mềm mỏng: "Bây giờ không được."

"Theo Luật bảo vệ Omega đế quốc, điều 57, làm tổn hại thanh danh Omega phải chịu trách nhiệm pháp lý, tùy trường hợp bắt buộc kết hôn hoặc giam giữ."

"Điều 120, vô cớ bỏ rơi, làm tổn thương bạn đời Omega bị khởi tố từ 3 năm."

"Điều 263, Alpha yêu cầu ly hôn trong năm đầu (dưới 1 năm) phải nộp đơn trước nửa năm, đồng thời chi trả sinh hoạt phí cho Omega từ 3 triệu mỗi tháng đến khi Omega tái hôn."

Đế quốc bảo vệ Omega quá kỹ.

Tôi bĩu môi, không nhắc đến ly hôn nữa, trong lòng âm thầm tính toán cách chia tay hợp pháp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
12 Thái Tuế Quy Uyên Chương 08

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MỘT ĐÊM TỈNH DẬY, TRÊN GIƯỜNG CÓ BA ÔNG CHỒNG

13
Vừa ngủ dậy, tôi phát hiện trên giường của tôi và Lục Kim Châu có thêm hai người. Một người là Lục Kim Châu mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn nét non nớt của sinh viên năm nhất, mái tóc hơi rối vì ngủ, hàng mi cụp xuống, một tay vẫn đặt ngang eo tôi như thể chuyện ôm tôi ngủ là điều cậu ấy đã làm rất nhiều lần. Một người là Lục Kim Châu ba mươi tuổi, đường nét trên mặt rõ ràng trầm ổn hơn, khóe mắt cũng sâu hơn mấy phần, vòng tay ôm tôi không mạnh, nhưng lại vững đến mức khiến người ta vô thức thấy yên lòng. Còn Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi, người chồng hợp pháp đã kết hôn với tôi được hai năm, thì đang nằm ở bên kia, bị tôi nhìn đến mức cũng chậm rãi mở mắt ra. Trong căn phòng ngủ vốn chỉ dành cho hai người, bốn chúng tôi nhìn nhau một lúc rất lâu. Bầu không khí yên lặng đến mức tôi gần như nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Sau đó, tôi bật người ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu rất không có hình tượng. “Má nó.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thai Nhi Giấy Chương 10