Tôi và Tần Trạch Mộc cuộn tròn bên nhau mấy ngày liền.
Không làm gì cả.
Những lúc khó chịu nhất, Tần Trạch Mộc chỉ cắn vài cái lên vai và cổ tôi.
Người bên ngoài thả đồ ăn vào cho chúng tôi, đảm bảo chúng tôi không bị đói.
Sau khi kỳ phát tình kết thúc, một người đàn ông trung niên quyền thế của đế quốc đến xin lỗi: "Thành thật xin lỗi cậu Phương Thê, Tần thiếu tướng bị dị ứng với th/uốc ức chế, gây phiền phức cho cậu. Chúng tôi sẽ bồi thường toàn bộ tổn thất trong mấy ngày qua."
Tôi gi/ận dữ đ/ập bàn: "Đây là chuyện có thể dùng tiền bạc để giải quyết được sao? Ông có biết với một Beta nam... Đây là tổn thương tinh thần lớn thế nào không?"
Tôi chỉ vào vết hằn đỏ chót trên cổ.
"Xin lỗi. Chúng tôi sẽ bồi thường."
"Đây là..."
"Một vết 10 triệu, cậu thấy thế nào?"
Hóa ra thật sự có tiền.
Cũng không tệ.
Sau khi y tá nam giám định thương tật, vết cắn chồng chất trên phần thịt mềm sau gáy ảnh hưởng nghiêm trọng sức khỏe tinh thần, được tính 50 triệu.
Cộng thêm các khoản linh tinh, trong 7 ngày, tôi ki/ếm được hơn 68 triệu.
Nhìn số dư tài khoản ngân hàng nhảy vọt, tôi dụi mắt, chợt muốn quay lại 7 ngày trước, bảo Tần Trạch Mộc cắn thêm vài phát.
Nhưng vừa bước ra khỏi ngân hàng, mấy cảnh vệ đã vây quanh tôi.
Tôi nhìn xuyên qua họ, thấy Tần Trạch Mộc đứng giữa khoảng trống do đám đông tạo ra, cảnh giác hỏi: "Sao? Hối h/ận rồi? Muốn đòi lại tiền à?"
Ánh mắt Tần Trạch Mộc sâu thẳm, tựa như dã thú đang ẩn mình, khiến người ta không đoán được cảm xúc, chỉ thấy nguy hiểm.
Hồi lâu, hắn khẽ nói: "Xin lỗi."
"Không cần tiền."
"Cần người."
Bị người ta kéo đến Cục Dân chính để chụp ảnh thẻ, tôi vẫn còn ngơ ngác.
Đến khi giấy kết hôn trao tay, tôi không nhịn được nữa: "Tại sao? Rõ ràng chúng ta chẳng làm gì! Cần kiểm tra gì tôi cũng hợp tác, sao anh phải lấy tôi?"
Tần Trạch Mộc né tránh ánh mắt tôi: "Họ không tin."
Tôi uất ức không thở nổi, ném giấy kết hôn xuống đất: "Tôi là nạn nhân, họ bắt tôi chịu trách nhiệm với anh, lẽ nào vì tôi có khả năng phạm tội, nên khẳng định tôi đã phạm tội?"
Tần Trạch Mộc lập tức cúi xuống nhặt giấy kết hôn, lo lắng phủi bụi, kiểm tra kỹ xem có hỏng không.
Hắn đứng dậy, cất hai tờ giấy kết hôn vào túi của mình, giọng khàn đặc: "Phương Thê, xin lỗi."
"Tôi sẽ bù đắp cho em, em muốn gì cứ nói."
"Tôi muốn ngay bây giờ..."
Hai chữ "ly hôn" bị bàn tay hắn bịt kín.
Đôi mắt lạnh lùng cúi xuống, dù đang ở vị thế áp chế của kẻ bề trên, hắn vẫn toát ra vẻ yếu đuối mềm mỏng: "Bây giờ không được."
"Theo Luật bảo vệ Omega đế quốc, điều 57, làm tổn hại thanh danh Omega phải chịu trách nhiệm pháp lý, tùy trường hợp bắt buộc kết hôn hoặc giam giữ."
"Điều 120, vô cớ bỏ rơi, làm tổn thương bạn đời Omega bị khởi tố từ 3 năm."
"Điều 263, Alpha yêu cầu ly hôn trong năm đầu (dưới 1 năm) phải nộp đơn trước nửa năm, đồng thời chi trả sinh hoạt phí cho Omega từ 3 triệu mỗi tháng đến khi Omega tái hôn."
Đế quốc bảo vệ Omega quá kỹ.
Tôi bĩu môi, không nhắc đến ly hôn nữa, trong lòng âm thầm tính toán cách chia tay hợp pháp.