Sau khi từ huyện W trở về, tôi và Chu Hành Xuyên cùng nhau đi về nhà chính.
Ông nội vừa nhìn thấy tôi và Chu Hành Xuyên nắm tay nhau bước vào cửa, khuôn mặt vốn đang nhăn nhó của ông nội ngay lập tức giãn ra, cười rạng rỡ.
Tôi chạy tới bên cạnh ông nội, ôm lấy tay ông và rối rít xin lỗi về chuyện hôm trước chưa chào từ biệt đã bỏ đi.
Ông nội cười xua xua tay: "Ph/ạt cháu hôm nay phải ở lại uống chè với ông."
Nói xong, ông cầm chiếc gậy ba toong gõ nhẹ lên đùi Chu Hành Xuyên một cái:
"Thằng nhóc thối này, nếu để mất cháu dâu của ta, xem ta xử lý cháu thế nào."
"Có miệng mà không biết nói, đáng đá/nh lắm."
Chu Hành Xuyên đứng im bất động chịu đò/n. "Vâng, sẽ không để mất cô ấy đâu ạ."
Tối hôm đó, chúng tôi ngủ lại ở nhà chính.
Trước giờ đi ngủ, lúc đi ngang qua thư phòng, tôi lại chợt nhớ đến cảnh năm xưa khi ông nội đề cập đến chuyện hôn ước của hai đứa.
Khi ấy tôi từng mang tâm trạng vừa mừng rỡ vừa hoang mang nhìn về phía Chu Hành Xuyên, nhưng anh lại chỉ cúi gằm mặt xuống, thần sắc vô cùng ảm đạm.
Mãi cho đến tận bây giờ tôi cũng không muốn nghĩ lại cảnh tượng ngày hôm đó chút nào.
Vừa trở về phòng, bàn tay không yên phận của Chu Hành Xuyên đã luồn vào vạt áo của tôi.
Hình tượng của anh sụp đổ nhanh quá, giờ thì làm gì còn chút dáng vẻ thanh lãnh nào nữa chứ.
Ngay khi anh chuẩn bị xuống, tôi giơ tay lên chặn môi anh lại.
"Chu Hành Xuyên, tại sao lúc đó anh lại muốn từ chối hôn ước?" Tôi bĩu môi: "Cho dù anh tưởng thời cấp ba em thích Lương Dĩ Thừa đi chăng nữa, thì chuyện đó cũng qua nhiều năm rồi cơ mà?"
"Em thực sự muốn biết à?"
Hôm nói về chuyện ngày xưa, tôi đã buồn bã rất lâu.
Chu Hành Xuyên ôm tôi vào lòng dỗ dành, hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện cũ nữa.
Nhưng hôm nay tôi lại không nhịn được mà lật lại n/ợ cũ một lần nữa.
Chu Hành Xuyên ôm ghì tôi vào lòng, đôi môi áp sát bên tai tôi, giọng nói hơi khàn đi.
"Bố và mẹ anh đến với nhau nhờ liên hôn, nhưng cuối cùng lại..." Anh khựng lại một nhịp, dường như rất khó khăn mới có thể thốt ra thành lời: "Anh sợ nếu dùng phương thức hèn hạ này để trói buộc em bên mình, rồi cũng sẽ xảy ra chuyện tương tự."
Chu Hành Xuyên nói rất mơ hồ, nhưng tôi lại nghe hiểu rõ ràng.
Mặc dù lúc xảy ra chuyện Chu Hành Xuyên vẫn còn rất nhỏ, nhưng cũng đã hiểu chuyện rồi.
Anh biết rằng nếu giữa bố và mẹ tồn tại tình yêu, thì có lẽ đã không xảy ra kết cục bi thảm về sau.
Bề ngoài trông Chu Hành Xuyên có vẻ đã trưởng thành khỏe mạnh bình thường, nhưng thực chất trong lòng anh đã ch/ôn giấu một vết thương rỉ m/áu từ lâu.
"Là lỗi của anh, là do anh đã quá nhát gan." Anh hôn nhẹ lên môi tôi, nhỏ giọng tự trách.
"Thế tại sao sau đó anh lại đồng ý?" Tôi nghẹn ngào hỏi, khẽ xoay người âm thầm lau đi giọt nước mắt chực trào.
Chu Hành Xuyên im lặng rất lâu không trả lời.
Mãi cho đến khi tôi ngỡ anh đã ngủ thiếp đi, định xoay người lại nhìn thì bất thình lình bị anh khóa ch/ặt bờ môi.
Giữa những nhịp thở dốc, giọng nói của Chu Hành Xuyên đ/ứt quãng vang lên.
"Bởi vì em đã đến tìm anh."
"Cảm ơn em đã đến tìm anh." Anh nghẹn ngào thốt lên.
Trái tim tôi mềm nhũn ra như nước. Tôi vòng tay ôm bả vai anh: "Chúng ta và họ không giống nhau, đừng sợ nhé Chu Hành Xuyên."
Chu Hành Xuyên ngẩn người ra một thoáng, rồi trịnh trọng đặt một nụ hôn lên trán tôi.
"Ừm, anh yêu em."
(Hoàn)