Tôi giơ tay: "Ngồi xuống đi."

Nam Chu ngồi đối diện, sau khi rửa mặt xong, trông nó có vẻ hơi khác một chút.

"Còn bao lâu nữa thì nhập học?"

"Hai mươi chín ngày."

Tôi hơi ngập ngừng một chút: "Đến lúc đó anh đưa em đến trường, em ở ký túc xá nhé?"

Ánh mắt Nam Chu chạm mắt tôi, dường như muốn nhìn thấu tâm can tôi, nó nhàn nhạt đáp: "Ừ."

"Được, vậy thì tốt."

Bước một bước đầu tiên, đưa thụ chính đến ký túc xá, để nó hòa nhập với mọi người, có không gian riêng tư của mình.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy hình như không hợp với tính cách của nguyên chủ, lại lười biếng nói thêm một câu: "Cuối tuần nhớ phải về đấy."

Nam Chu cụp mắt xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt: "Vâng."

Tôi đứng dậy rời đi, nhanh chóng nói: "Vậy quyết định thế nhé, lát nữa nhớ đi ăn cơm, từ giờ em không cần phải theo giờ giấc nữa, dù sao hôm nay em ngoan lắm."

Về đến phòng, tôi mới hoàn toàn thả lỏng, phải biết rằng nhìn một đứa gần bằng tuổi em gái mình, mà mình lại còn đang b/ắt n/ạt nó, cứ thấy mình hơi m/ất nhân tính.

Nhưng tính cách của nguyên chủ đâu có thể thay đổi nhanh như vậy, thôi thì cứ tùy cơ ứng biến vậy.

Đến khi tôi xuống ăn cơm, Nam Chu lại im thin thít, cách ăn uống cũng rất có quy tắc.

Tôi có chút không quen.

Khi màn đêm buông xuống, Nam Chu gõ cửa phòng tôi: "Chủ nhân, đến giờ làm thí nghiệm rồi."

Tôi ngơ ngác hết cả người, cái quái gì thế này, còn có nhập vai à?

Đến khi Nam Chu dẫn tôi xuống tầng hầm bằng thang máy, mặt tôi tối sầm lại, suýt nữa thì không nhịn được mà n/ôn ra.

Những gì tôi đọc trong sách và những gì tôi đang thấy, nó khác nhau một trời một vực.

Cả cái tầng hầm rộng ơi là rộng, nuôi nh/ốt đủ thứ, thậm chí còn có thể nhìn thấy v/ết thư/ơng và m/á u trên người chúng.

Tôi còn thấy cả tủ lạnh, nó to ơi là to.

Bên cạnh tủ lạnh là một dãy giá gỗ, đến khi tôi lại gần mới nhìn rõ, trong mấy cái lọ là đủ loại động vật, bị ngâm trong formol.

Mùi trong không khí thì khó ngửi khỏi bàn, Nam Chu đã đeo găng tay, đi đến trước lồng nh/ốt, ngay khi nó định mở ra.

Tôi theo phản xạ kéo tay Nam Chu lại, động tác của nó dừng lại ngay tắp lự.

Tôi nói từng chữ một: "Hôm nay bỏ đi, sau này cũng không thí nghiệm gì nữa hết, kêu quản gia dọn dẹp sạch sẽ, rồi đưa mấy con bị th/ương đi b/ệnh viện thú y."

Nó không hề thắc mắc, đáp ngay: "Vâng."

Tôi bước chân về phòng có hơi vội vàng, tôi nghĩ Nam Chu chắc chắn đã nhận ra, nhưng tôi không kịp gi ả b/ộ gì hết, vì tôi đã không nhịn được mà n/ôn ra rồi.

Nam Chu nhìn cánh cửa đóng sầm lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười: "Bắt được rồi, con sâu nhỏ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19