Tôi giơ tay: "Ngồi xuống đi."

Nam Chu ngồi đối diện, sau khi rửa mặt xong, trông nó có vẻ hơi khác một chút.

"Còn bao lâu nữa thì nhập học?"

"Hai mươi chín ngày."

Tôi hơi ngập ngừng một chút: "Đến lúc đó anh đưa em đến trường, em ở ký túc xá nhé?"

Ánh mắt Nam Chu chạm mắt tôi, dường như muốn nhìn thấu tâm can tôi, nó nhàn nhạt đáp: "Ừ."

"Được, vậy thì tốt."

Bước một bước đầu tiên, đưa thụ chính đến ký túc xá, để nó hòa nhập với mọi người, có không gian riêng tư của mình.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy hình như không hợp với tính cách của nguyên chủ, lại lười biếng nói thêm một câu: "Cuối tuần nhớ phải về đấy."

Nam Chu cụp mắt xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt: "Vâng."

Tôi đứng dậy rời đi, nhanh chóng nói: "Vậy quyết định thế nhé, lát nữa nhớ đi ăn cơm, từ giờ em không cần phải theo giờ giấc nữa, dù sao hôm nay em ngoan lắm."

Về đến phòng, tôi mới hoàn toàn thả lỏng, phải biết rằng nhìn một đứa gần bằng tuổi em gái mình, mà mình lại còn đang b/ắt n/ạt nó, cứ thấy mình hơi m/ất nhân tính.

Nhưng tính cách của nguyên chủ đâu có thể thay đổi nhanh như vậy, thôi thì cứ tùy cơ ứng biến vậy.

Đến khi tôi xuống ăn cơm, Nam Chu lại im thin thít, cách ăn uống cũng rất có quy tắc.

Tôi có chút không quen.

Khi màn đêm buông xuống, Nam Chu gõ cửa phòng tôi: "Chủ nhân, đến giờ làm thí nghiệm rồi."

Tôi ngơ ngác hết cả người, cái quái gì thế này, còn có nhập vai à?

Đến khi Nam Chu dẫn tôi xuống tầng hầm bằng thang máy, mặt tôi tối sầm lại, suýt nữa thì không nhịn được mà n/ôn ra.

Những gì tôi đọc trong sách và những gì tôi đang thấy, nó khác nhau một trời một vực.

Cả cái tầng hầm rộng ơi là rộng, nuôi nh/ốt đủ thứ, thậm chí còn có thể nhìn thấy v/ết thư/ơng và m/á u trên người chúng.

Tôi còn thấy cả tủ lạnh, nó to ơi là to.

Bên cạnh tủ lạnh là một dãy giá gỗ, đến khi tôi lại gần mới nhìn rõ, trong mấy cái lọ là đủ loại động vật, bị ngâm trong formol.

Mùi trong không khí thì khó ngửi khỏi bàn, Nam Chu đã đeo găng tay, đi đến trước lồng nh/ốt, ngay khi nó định mở ra.

Tôi theo phản xạ kéo tay Nam Chu lại, động tác của nó dừng lại ngay tắp lự.

Tôi nói từng chữ một: "Hôm nay bỏ đi, sau này cũng không thí nghiệm gì nữa hết, kêu quản gia dọn dẹp sạch sẽ, rồi đưa mấy con bị th/ương đi b/ệnh viện thú y."

Nó không hề thắc mắc, đáp ngay: "Vâng."

Tôi bước chân về phòng có hơi vội vàng, tôi nghĩ Nam Chu chắc chắn đã nhận ra, nhưng tôi không kịp gi ả b/ộ gì hết, vì tôi đã không nhịn được mà n/ôn ra rồi.

Nam Chu nhìn cánh cửa đóng sầm lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười: "Bắt được rồi, con sâu nhỏ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
9 Ba Kiếp Nạn Chương 13
11 Dòng Chảy Ngầm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đạn Mạc Max Level Cõng Nhóc Năm Tuổi

Chương 7
Mẹ tôi qua đời, tôi trở thành đứa trẻ hoang không ai nhận. Nhờ vào đạn mục mà sống sót đến năm 5 tuổi. 【Bác Trương ở đầu làng là người tốt, hãy đến nhà bác ấy xin vài chiếc bánh bao.】 【Nhà bà Vương ngày mai cưới dâu, hãy đến đó ăn cỗ.】 【Nhà lý đồ tể hôm nay mổ lợn, hãy đi nhặt chút lòng lợn.】 Cho đến khi... 【Ông chủ tiệm bánh bao không phải người tốt.】 【Nhóc con, đi trộm hai cái bánh bao đi!】 Bánh bao chưa lấy được, đã bị chủ quán bắt quả tang. Trong lúc nguy cấp, tôi ôm lấy người đàn ông lạ mặt bên cạnh hét lên: "Ba! Ba ơi! Cuối cùng con cũng tìm được ba rồi!" Chủ quán không tin. "Đồ tạp chủng như mày làm gì có ba?" Người đàn ông phất tay, hất văng hắn ta ba mét. "Mày điếc à? Không nghe thấy nó gọi ta là ba sao?" Đạn mục: 【Ghê thật, ôm nhầm phải đại phản diện.】
Cổ trang
0
Thu Nga Chương 12