Đôi mắt âm dương

Ngoại truyện 3: Hắc Cẩu

10/05/2024 10:40

4

Biến cố xảy ra trong chớp mắt.

Tôi đuổi theo một con q/uỷ lao, vô tinh bị nó cắn vào chân sau.

Ngay lập tức tượng đ/á vang lên tiếng chói tai.

Trong lòng thầm biết có điều không ổn, nó khiến căn nguyên của tôi bị thương.

Dù tôi tu luyện chăm chỉ nhưng vết thương không thể lành lại được.

Đối với người phàm, đó chỉ là một vết rá/ch bất chợt trên tượng đ/á.

Thỉnh thoảng chủ nhân sẽ cau mày khi nhìn chân sau của tôi.

Nhà quyền quý không phù hợp với những tượng đ/á có khuyết điểm.

Cuối cùng có một ngày, đám hạ nhân đến đưa tôi và phu quân đi.

Tiện tay ném bừa vào một vườn hoa vắng vẻ, còn khiến chân của phu quân bị nứt.

5

Cả ngày tôi rửa mặt bằng nước mắt: “Đều tại ta hại phu quân.”

Phu quân vốn ít nói lên tiếng: “Tượng đ/á sinh linh, vốn đã là nghịch thiên, có lẽ đây là kiếp nạn trên con đường tu hành của chúng ta.”

“Bây giờ chúng ta nên làm thế nào mới được đây?”

Phu quân ngẩng đầu lên trời: “Nếu linh trí vẫn còn, chúng ta tiếp tục tu hành là được.”

Nhưng không có nhân khí, lại còn bị thương, việc tu hành không hề dễ dàng.

Tiểu q/uỷ thường bị chúng tôi hù dọa mọi ngày đã trở mặt b/ắt n/ạt chúng tôi.

Phu quân vì giữ gìn linh lực, nên đã đóng kín năm giác quan, hiện nguyên hình.

Tôi không dám nói với phu quân rằng tôi đã mang th/ai từ lâu.

Nói ra thì buồn cười, tôi có thể không ăn không uống vì tu hành, nhưng con thì không.

Rõ ràng là con của yêu tinh nhưng lại ham ăn vô cùng.

Chẳng lẽ nó đã trở thành một con chó đen sống sờ sờ.

Nghĩ tới đây tôi cảm thấy hơi buồn.

Nếu bọn trẻ trở thành chó đen bình thường, có lẽ chúng sẽ có thể ở bên cạnh chủ nhân và được chủ nhân cưng chiều.

Không như yêu tinh tôi, luôn tránh né mọi người để tu hành.

6

Sau rồi cuộc sống lang bạt nghĩ mà đ/au lòng.

Tôi chui ra khỏi chuồng chó, giành gi/ật thức ăn khắp nơi với thú dữ, hoặc bào chút rau củ dại, trái cây rừng.

Gặp nạn mất mùa, tôi không dám lộ diện vì lúc này con người còn đ/áng s/ợ hơn m/a q/uỷ, cái gì cũng ăn được.

Bản thể của tôi tuy là hòn đ/á, nhưng cũng không dám mạo hiểm.

Khi gặp lại tiểu lang quân, cậu ấy đã lớn hơn một chút.

Cậu ấy không nhận ra tôi, tôi cũng suýt không nhận ra cậu ấy.

Trên người cậu ấy ngập tràn các loại q/uỷ khí.

Lúc này tôi mới phát hiện, cách đây không lâu, trên người phu quân có hoa đằng bám lên, m/a q/uỷ trong thành cũng nối đuôi nhau bám vào.

Nên tôi phải hết sức cảnh giác, dù đang ăn nhưng luôn quan sát xung quanh xem có m/a q/uỷ nào đến gần không.

Nói một cách công bằng, mới đầu tôi cảm thấy hơi oán h/ận nhà chủ nhân, thậm chí còn không cho lại gần tiểu lang quân.

Khi mới bị thay thế, tôi thấy oan ức đầy mình, vì công sức tôi bỏ ra không được xem trọng nên rất gi/ận dữ, bất bình.

Rồi lại thầm nghĩ, sớm muộn gì chủ nhân cũng sẽ phát hiện ra cặp sư tử trắng đó chỉ là một khối đ/á vô dụng.

Đến lúc đó sẽ mang tôi và phu quân quay về.

Dãi gió dầm mưa, mặt trời mọc, mặt trăng rơi.

Suy nghĩ này cuối cùng đã dừng lại.

7

Khẩu phần ăn của tiểu lang quân khá lớn.

Có lúc thà không ăn nhưng cũng phải chia cho tôi một ít.

Được bổ sung dinh dưỡng, bụng của tôi nhanh chóng phồng lên.

Vì lão tổ mẫu căn dặn, cậu ấy cũng mang một ít thức ăn cho phu quân của tôi.

Ngũ cốc của phàm tục không có tác dụng, nhưng nhân khí của cậu ấy lại hữu dụng.

Dính nhân khí của tiểu lang quân, lại bị tiểu lang quân gọi là chó, phu quân sống tốt hơn lúc trước, có thể mở mắt tu luyện rồi.

Ánh mắt thâm sâu của tiểu lang quân nhìn phu quân, mang theo sự u buồn và thương hại.

Còn mang theo chút tự giễu.

Tiểu lang quân là một người què.

Vì thế cậu ấy cũng bị kh/inh thường như chúng tôi.

Tuy cậu ấy không thường xuyên bày tỏ hết mọi nỗi khổ của mình, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự cô đơn trong lòng cậu ấy.

Chúng tôi chỉ đành cố gắng đuổi đám m/a q/uỷ cả gan lại gần cậu ấy.

Nếu cậu ấy phát hiện ra tung tích của m/a q/uỷ ngày càng ít đi, cậu ấy sẽ vui hơn chăng?

8

Đạo trưởng Thanh Phong vừa vào cửa nhà, mọi sự cố gắng của chúng tôi đều vô ích.

Tiểu lang quân lộ ra bộ dạng sa sút và ảm đạm chưa từng có.

Cậu ấy bảo tôi đi, hơn nữa phải x/á/c nhận tôi đi hay chưa thì mới yên tâm.

Lúc đó, tôi li /ếm lên mặt cậu ấy.

9

Dù thế nào đi nữa, chúng tôi sẽ không bỏ rơi chủ nhân.

Không bỏ rơi tiểu lang quân.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
6 Đạn Mạc Chương 15
8 Đừng bỏ em. Chương 6
11 Không Thể Chết Chương 28
12 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thẩm Thố

Chương 9
Ngày ta bị bỏ chỉ vì tội ghen tuông mù quáng, gần nửa kinh thành vỗ tay hả hê. Mẹ chồng khóc than ta quản chồng quá nghiệt, nào cấm uống rượu, nào không cho nạp thiếp, khiến con trai bà thành trò cười sợ vợ. Nào ngờ đâu, lang quân Kỳ Sùng của ta mượn tiếng sợ vợ để chối từ vay nợ, từ chối yến tiệc, gạt bỏ những nàng hầu do đối thủ cài cắm - thế mà quan trường lại thăng tiến vùn vụt. Chỉ mình ta gánh tiếng đàn bà ghen ác, đến nỗi cha già tức nghẹn mà qua đời, còn ta cũng bệnh nặng hóa thành người thiên cổ. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về năm đầu tiên kết tóc cùng Kỳ Sùng. Trong buổi yến tiệc, hắn không dám cự tuyệt mỹ nhân do thượng cấp ban tặng, lại đẩy ta ra đỡ đòn. Vẻ mặt giả bộ khó xử, hắn nâng chén nói: - Mỹ nhân này thực khiến lòng ta xiêu lòng. - Nhưng nếu đón nàng về phủ, phu nhân lại không vui. Lần này, ta nắm tay người đẹp kia, ngoảnh lại mỉm cười ôn nhu: - Lang quân đã ưng ý, thiếp cũng đã xem bát tự hợp nhau. Chi bằng hôm nay rước nàng về phủ luôn thể? Kỳ Sùng trợn mắt há hốc, đờ đẫn như tượng gỗ giữa tiệc.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
2