Cơ thể tôi không có vấn đề gì lớn, tĩnh dưỡng hai ngày liền xuất viện.

Sau khi về đoàn phim, Phó Trì cơ bản là bên tôi nửa bước không rời.

Các nhân viên trong đoàn phim ban đầu còn kinh ngạc, rồi như ch*t lặng, rồi cuối cùng nở một nụ cười kì lạ với tôi.

Trong số đó, trợ lý là người nổi bật nhất.

Tôi tra hỏi mấy lần, đều bị cô ấy né tránh qua chuyện.

Đến tận ngày đóng máy, cảnh của tôi đã quay xong hết, chỉ còn đợi quay nốt cảnh của Phó Trì..

Trợ lý lén lén lút lút trốn sau gốc cây, tay gõ máy lia lịa. Tôi định gọi bảo cô ấy thu dọn đồ đạc, nhưng khi đến gần, tôi vô tình nhìn thấy một tiêu đề hết sức quen thuộc - [Phó Trì - An Viễn: Đỉnh phong bất kiến]

Cô ấy đang chỉnh sửa phiên ngoại - [Đỉnh phong tương kiến], đã gần đến đoạn kết rồi.

Tôi nhìn đến nỗi mặt đỏ hồng, ít nhất cũng phải cho tôi một mảnh vải che thân chứ.

Trong lúc trợ lý vẫn đang hăng say đ/á/nh máy, tôi lặng lẽ quay người rời khỏi, lơ đãng đi đến chỗ Phó Trì.

Hắn vừa quay xong, một tay cởi trang phục, một tay kéo tôi lại,

“Sao vậy?”

Tôi mặc kệ những đôi mắt xung quanh, vùi đầu vào ng/ực Phó Trì,

“Phó Trì, thế giới này quá kì lạ rồi…”

Khuôn mặt tròn trịa đáng yêu của trợ lý tôi, hóa ra lại có một mặt đen tối như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
5 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm