Thẩm Luật phóng con Mercedes Benz tới.

Hắn như biến thành một người hoàn toàn khác, đeo kính râm, trên mặt tràn ngập vẻ đắc ý hân hoan.

Đường Hà ngồi ở ghế phụ lái, khoác trên người toàn hàng hiệu.

Thẩm Luật kh/inh khỉnh liếc nhìn tôi: "Nhà có tiền thì đã sao, sớm muộn gì cũng bị cái đồ phá gia chi tử nhà cậu đ/ập nát, đâu giống như tôi, chỉ cần v/ay chút tiền, chơi vài ván sò/ng b/ạc là đã có thể tay trắng làm nên cơ đồ."

Tôi kinh ngạc, "Cậu dính vào c/ờ b/ạc à?"

Hắn lại càng tự mãn hơn: "Tôi đâu có ng/u ngốc như cậu. Nói cho cậu hay, tôi không những không thua, mà còn thắng liên tiếp cơ!"

Tôi cạn lời.

Thằng này coi như bỏ thật rồi.

Phàm là những kẻ lún sâu vào kiếp đỏ đen, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.

Thẩm Luật vẫn đứng đó rót mật vào tai Đường Hà: "Học hành làm sao quan trọng bằng em được? Đợi anh làm xong thủ tục thôi học, sẽ dốc lòng ki/ếm tiền chữa b/ệnh cho em."

"Từ nay cấm em mở miệng ra là đòi t/ự t* nữa, nếu em dám ch*t, anh sẽ phát đi/ên mất!"

Đường Hà rớt vài giọt nước mắt cá sấu, ánh mắt đong đầy tình ý nhìn hắn: "Thẩm Luật, anh đã khiến em tin rằng trên đời này vẫn có người nguyện ý c/ứu rỗi em, cảm ơn anh."

Giữa thanh thiên bạch nhật, hai người họ bắt đầu ôm hôn nhau nồng nhiệt.

Về sau, chuyện này đến tai bác Thẩm.

Thế mà ông ta lại chạy đến trách móc tôi:

"Tiểu Tần à, cháu với Thẩm Luật tình như anh em ruột th!t, sao có thể trơ mắt nhìn nó thôi học mà không cản lại?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu Gia Giả Chọn Cách Buông Xuôi

Chương 13
Là một thiếu gia giả của gia đình hào môn, tôi trọng sinh rồi. Kiếp trước, tôi ngốc nghếch cho rằng 20 năm công ơn nuôi dưỡng có thể vượt qua cả huyết thống ruột thịt, thế là tôi liên tục khiêu khích, hãm hại thiếu gia thật. Cuối cùng, tôi bị đuổi ra khỏi nhà, đổ bệnh rồi cô độc chết đi ở một làng chài nhỏ. Kiếp này, tôi thề sẽ tự nhận thức rõ thân phận của mình, chăm sóc tốt cho bản thân, cố gắng sống yên ổn đến cuối đời. Căn phòng đẹp nhất phải nhường cho Hoắc Cảnh, chiếc siêu xe ngầu nhất phải nhường cho Hoắc Cảnh, món đồ cổ mà ông nội để lại cho tôi cũng phải nhường cho Hoắc Cảnh... Tôi đã dùng hết số tiền tiết kiệm nhỏ nhoi của mình rồi. Thế nhưng, Hoắc Cảnh vẫn không thấy thỏa mãn. Tôi bĩu môi, dùng đũa chọc vào thức ăn trong đĩa: "Thế... Cái đùi gà to nhất này cũng nhường cho anh luôn, được chưa?" Hoắc Cảnh thản nhiên đón lấy cái đùi gà mà tôi đã gặm mất một miếng, nói: "Tất cả mọi thứ trong nhà này đều là của anh." "Bao gồm cả em." "Hiểu chưa?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
527
Tóc Xác Chương 12