Tạ Kinh Trú là lính gác bóng tối duy nhất của Liên bang, cũng là con ch.ó đi/ên nổi danh khắp nơi.

Ba năm trước, thân là dẫn đường thủ tịch của hắn, tôi đã đ.â.m hắn một nhát trên chiến trường.

Ba năm sau, tôi mai danh ẩn tích, trở thành nhân viên vệ sinh thấp hèn nhất trong Tháp.

Tôi vốn tưởng từ nay đến già sẽ không bao giờ qua lại với hắn nữa.

Cho đến hôm đó, cảnh báo cấp S vang lên.

Cảnh vực tinh thần của Tạ Kinh Trú sụp đổ. Đám cấp cao vì muốn giữ mạng, đã đẩy kẻ vô dụng là tôi vào trong.

Diễn đàn nội bộ lập tức cuộn lên đầy lời giễu cợt.

“Lại thêm một người vào chịu c.h.ế.t. Đây là người thứ năm rồi nhỉ?”

“Cả đời Tạ soái gh/ét nhất dẫn đường, nhất là loại phản bội giả nhân giả nghĩa như Thẩm Từ năm đó.”

“Cược một gói dịch dinh dưỡng, tên nhân viên vệ sinh này chống chưa tới ba giây đã bị x/é thành mảnh vụn.”

Tôi cũng tưởng mình sẽ c.h.ế.t.

Nhưng thể tinh thần của Tạ Kinh Trú đã nhận ra tôi.

Thậm chí nó còn nghiêng đầu, làm nũng với tôi.

“Ư ử…”

“Lăn qua đây.”

Uy áp tinh thần như thực thể hóa thành sóng thần ập tới, cơ thể tôi lảo đảo, khóe miệng rịn ra một vị tanh ngọt.

Tôi đặt thùng vệ sinh trong tay xuống.

“Nhân viên vệ sinh số 09, phụng mệnh chấp hành nhiệm vụ dọn dẹp.”

Trong bóng tối sáng lên hai điểm xanh âm u.

Đó là thể tinh thần của Tạ Kinh Trú, một con báo đen biến dị.

Thân hình nó trông còn lớn hơn ba năm trước, toàn thân quấn quanh những tia sét đen cuồ/ng bạo.

Tạ Kinh Trú ngồi trên ghế kiềm chế, c/òng hợp kim đã bị vặn đến biến dạng.

Hai mắt hắn đỏ ngầu, cười khẩy một tiếng.

“Sao? Bọn họ không dạy cậu cách làm một vật h/iến t/ế đạt chuẩn à?”

Ngón tay hắn vừa động, con báo đen kia lập tức bật dậy, móng vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía mặt tôi.

Tôi không tránh.

Tôi chỉ khẽ đọc ra mệnh lệnh kia.

“Than Cầu, ngồi xuống.”

Con báo đen khựng cứng giữa không trung.

Nó nghiêng cái đầu to, hoang mang nhìn tôi. Như thể sau khi x/ác nhận được điều gì đó, nó lập tức lật bụng ra cho tôi xem.

“Ư ử…”

Nhân lúc Than Cầu lăn lộn làm nũng, tôi nhanh chóng phóng ra một sợi tinh thần mảnh, lặng lẽ thấm vào cảnh vực tinh thần của Tạ Kinh Trú.

Bên trong là một vùng phế tích.

Tôi thuần thục vòng qua tất cả những đợt công kích, tìm được điểm neo cốt lõi nhất.

Ở nơi đó có cắm một con d.a.o g/ãy.

Đó là chứng cứ tôi từng ch/ặt đ/ứt liên kết tinh thần giữa tôi và hắn.

Tôi nắm lấy con d.a.o kia, khẽ trấn an:

“Ngủ đi, Tạ Kinh Trú.”

“Không sao rồi.”

“Tôi ở đây.”

Tạ Kinh Trú vốn vẫn đang trong trạng thái bạo lo/ạn bỗng run lên, mí mắt nặng nề khép lại.

Cơ thể đang căng ch/ặt của hắn lập tức mềm nhũn.

Than Cầu cũng rên khẽ một tiếng, hóa thành điểm sáng tan vào không khí.

Tôi thành công rồi.

Nhưng câu nói trước khi hắn ngã xuống lại khiến tôi như rơi vào hầm băng.

Hắn gọi tôi:

“Kẻ l/ừa đ/ảo.”

Ra khỏi phòng cấm, đám cấp cao nhìn tôi như nhìn quái vật.

Lý Sâm, gã quản lý đã đẩy tôi vào trong, càng trợn mắt đến mức con ngươi suýt rơi ra ngoài.

“Cậu… cậu còn sống?”

Tôi xách thùng vệ sinh, mặt không cảm xúc.

“Còn cần lau sàn không?”

Lý Sâm nuốt nước bọt, nhìn thoáng qua màn hình giám sát nơi các chỉ số đang dần ổn định, ánh mắt từ kinh ngạc biến thành tham lam.

“Cậu đã làm gì?”

“Đó là chuyện ngay cả dẫn đường cấp S cũng không làm được.”

Tôi tiếp tục giữ vẻ mặt vô cảm.

“Không biết. Tôi chỉ vào trong dọn vệ sinh thôi. Có lẽ hắn vừa hay mệt, nên ngủ mất.”

Loại lời m/a q/uỷ này đương nhiên không ai tin.

Nhưng bọn họ càng không tin một nhân viên vệ sinh tầng đáy lại có thể trấn an lính gác bóng tối mạnh nhất Liên bang.

Lý Sâm lập tức ra lệnh:

“Đưa cậu ta xuống kiểm tra toàn thân. Đặc biệt là kiểm tra tinh thần lực.”

Lòng tôi trầm xuống.

Nếu thật sự kiểm tra, cảnh vực tinh thần đã khô kiệt nhưng vẫn bất thường của tôi căn bản không thể giấu nổi.

Ngay khi mấy hiến binh chuẩn bị tiến lên bắt tôi, cửa thang máy cuối hành lang mở ra.

Một nhóm người mặc áo blouse trắng vội vã chạy tới.

Người đi đầu là một thanh niên có gương mặt tinh xảo, trước n.g.ự.c đeo huy hiệu dẫn đường cấp S.

Tống Bạch.

Thiên tài mới được Tháp nâng đỡ.

Tinh thần lực của y nổi danh vì có thể che giấu tần số, lặng lẽ len vào vùng cảm ứng của người khác mà không dễ bị phát hiện.

Năm đó, chính y là người đã c/ứu Tạ Kinh Trú bị thương nặng từ chiến trường về.

Cũng là vị hôn phu trong lời đồn của Tạ Kinh Trú.

“Dừng tay hết.”

Tống Bạch lao thẳng tới trước màn hình giám sát.

Ngay sau đó, trên mặt y hiện lên vẻ mừng như đi/ên đến vặn vẹo.

“Tốt quá. Là dẫn dắt của tôi có tác dụng rồi.”

“Tôi biết mà. Trấn an từ xa có độ trễ quả nhiên hữu dụng.”

Người xung quanh không ai dám lên tiếng.

Lý Sâm là cáo già, lập tức đổi sang sắc mặt khác.

“Đúng đúng đúng. May mà trước đó dẫn đường Tống đã dẫn dắt từ xa, không chỉ ổn định được cục diện, còn khiến tên nhân viên vệ sinh này được thơm lây, nhặt về một cái mạng.”

Lúc này Tống Bạch mới liếc tôi một cái như nhìn rác rưởi.

“Nếu chưa c.h.ế.t thì cút xa một chút. Đừng để xui xẻo của cậu dính lên người anh Kinh Trú.”

Tôi cầu còn không được.

Có người cư/ớp công, tôi sẽ an toàn.

Còn về Tống Bạch…

Đồ ăn cắp, sớm muộn gì cũng phải trả giá.

Trở về ký túc xá nhân viên, tôi “ọe” một tiếng, nôn ra một ngụm m/áu.

Tôi r/un r/ẩy mò dưới gầm giường lấy ra một ống t.h.u.ố.c xoa dịu, cũng không quan tâm có quá hạn hay chưa, trực tiếp tiêm vào tĩnh mạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nuối tiếc vượt thời không

Chương 25
Giới thiệu: Năm 1984, Quận chúa Thẩm Tri Nam từ nước Lương xuyên không đến thời hiện đại do hiện tượng thất tinh liên châu, được sĩ quan quân đội Lục Chí Viễn cưu mang. Anh dạy cô thích nghi với thời đại mới, nhưng lại nhiều lần công khai chê bai phong cách cổ hủ của cô, thậm chí còn mập mờ với thanh mai trúc mã Lâm Mộ Vũ. Thẩm Tri Nam đau lòng tuyệt vọng, quyết định nhảy vực vào đêm thất tinh liên châu để trở về quê hương ngàn năm trước. Lúc này Lục Chí Viễn mới bàng hoàng nhận ra việc cô xuyên không là thật, vô cùng hối hận. Sau mười một năm chờ đợi trong đau khổ, anh cũng xuyên không đến nước Lương, nhưng phát hiện cô đã gả cho Thái phó Cố Khải Minh và đang sống cuộc đời hạnh phúc. Cuối cùng, anh hy sinh khi bảo vệ lương thảo, để lại một bức thư sám hối và mãi mãi nằm lại nơi biên cương phía Bắc. Một câu chuyện về sự bỏ lỡ và chuộc lỗi xuyên qua ngàn năm đầy đau xót.
0