Ánh mắt của người phụ nữ lướt qua tôi từ trên xuống dưới, ngay lập tức tôi hiểu mục đích cô ta đến đây để làm gì.

Nhưng ánh mắt của đồng nghiệp xung quanh đang đổ dồn về phía chúng tôi.

Không nói đến giữa tôi và Tổng giám đốc Yến không có có qu/an h/ệ gì, coi như là có qu/an h/ệ cũng sẽ không nói ra trước mặt mọi người.

Đồng nghiệp nữ bên cạnh vẫn kéo nhẹ vạt áo tôi, tôi quay đầu đáp lại bằng ánh nhìn trấn an.

Sau đó, tôi đứng dậy, đối diện với người phụ nữ kia.

“Tôi là Văn Cảnh, ngài có chuyện gì sao? Nếu không chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện một chút?”

Đôi môi đỏ của người phụ nữa khẽ cong lên, nhanh chóng gật đầu.

Bây giờ vẫn là giờ làm việc, chắc chắn không thể ra ngoài được.

Tôi cũng chẳng muốn mọi người ở đây biết về chuyện này, đặc biệt là Yến Thần.

Người phụ nữ này đến tìm tôi chắc chắn không nói với Yến Thần, cho nên tôi cũng không cần phải lo lắng cô ta sẽ không giúp tôi giữ bí mật.

“Chuyện giữa cậu và Yến Thần, tôi không cần phải nói rõ nữa, đúng không?”

Tôi siết ch/ặt hai bàn tay, cắn môi đáp: “Giữa tôi và Tổng giám đốc Yến không có gì cả, qu/an h/ệ của chúng tôi hoàn toàn trong sáng.”

Thực ra, đây không hẳn là nói dối. Dù sao, từ trước đến nay, giữa tôi và Yến Thần chỉ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình.

Trước sau anh ấy vẫn luôn giữ khoảng cách hợp lý với tôi.

Người phụ nữ bật cười lạnh lẽo: “Vậy để tôi đổi cách nói khác, cậu thích Yến Thần, đúng chứ? Nếu anh ấy biết một nhân viên nam của mình thầm thương tr/ộm nhớ mình, cậu nghĩ anh ấy sẽ phản ứng thế nào?”

Tôi siết ch/ặt các ngón tay của mình, vặn xoắn đến đ/au điếng, kh/ống ch/ế tâm trạng sắp bùng n/ổ.

Đúng vậy, chẳng cần cô ta nói, thực ra ý nghĩ này đã tồn tại trong lòng tôi từ rất lâu rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0