Miêu Miểu cười khan vài tiếng, càng cảm thấy khoảng cách giữa mình với Phương Lai Dương rộng như một vực sâu không thể vượt qua.
“Đinh.”
Thang máy tới tầng mười tám, cửa mở ra.
Hàn Đống thở ra một hơi, mím môi, giơ tay xoa tóc Miêu Miểu:
“Cô rất tốt, rất đáng yêu. Anh ta không xứng với cô.”
Miêu Miểu đỏ mặt, ngượng ngùng:
“Đâu có tốt như anh nói.”
Hàn Đống nhìn đôi má đỏ bừng của Miêu Miểu, khóe môi không nhịn được hơi cong lên.
Sau đó anh đỡ Miêu Miểu ra khỏi thang máy.
Miêu Miểu chỉ về cuối hành lang bên trái:
“Nhà tôi ở 1801.”
Hàn Đống gật đầu, đỡ cô đi tới.
“Phù… Anh nói xem, con gái biết làm đồ ngọt có quan trọng lắm không?”
Thấy Hàn Đống trông xấp xỉ tuổi Phương Lai Dương, Miêu Miểu thuận miệng hỏi.
Hàn Đống đáp:
“Không phải nhà cô gái nào cũng có lò nướng.”
Không ngờ Hàn Đống lại bất ngờ nói ra một câu chẳng khác nào chuyện cười lạnh, Miêu Miểu bật cười:
“Ha ha ha, đúng! Nhà tôi cũng không có lò nướng! Tôi m/ua không nổi!”
Tính cách Miêu Miểu trước giờ vẫn luôn lạc quan, vui vẻ, tràn đầy sức sống, lại rất thích cười.
Điều đầu tiên ở Miêu Miểu thu hút Hàn Đống chính là nụ cười ấy.
Hàn Đống từ trước đến nay luôn lạnh lùng, ít nói, có phần khô khan. Đột nhiên xuất hiện một cô gái vô cùng tự nhiên, luôn dùng sự tò mò và thiện ý đối diện với tất cả người xa lạ, lại còn nhỏ hơn anh sáu tuổi, khiến anh vô thức quan tâm cô nhiều hơn một chút.
Lâu dần…
Nó đã trở thành thói quen.
Nghĩ đến lời đề nghị của Trịnh Lâm Thiên, bàn tay đang đỡ Miêu Miểu của Hàn Đống khẽ run lên gần như không thể nhận ra. Quai hàm anh siết ch/ặt, như thể vừa hạ quyết tâm, anh lên tiếng:
“Miêu Miểu… tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Hửm?”
Miêu Miểu nghiêng đầu nhìn anh.
Thấy trên gương mặt vốn luôn không biểu cảm của Hàn Đống hiếm khi xuất hiện vẻ nghiêm túc đến vậy, cô cũng bất giác bị ảnh hưởng, dừng bước, xoay người lại, trịnh trọng nhìn anh:
“Chuyện gì?”
Hàn Đống hít sâu một hơi.
Trái tim trong lồng ngựk đ/ập nhanh dữ dội, như thể chỉ cần nhanh thêm một chút nữa là có thể nhảy bật ra ngoài.
Giờ phút này, anh đã không còn nghe thấy tiếng thang máy vận hành ở đầu hành lang, cũng không nghe thấy tiếng hít thở của chính mình, thậm chí chẳng phát hiện đèn cảm ứng âm thanh trong hành lang đã tắt.
Bên tai anh chỉ còn lại tiếng tim đ/ập thình thịch.
“Miêu Miểu, tôi…”
Anh li/ếm đôi môi khô khốc, thấp giọng mở miệng.
“Bốp!”
Một tiếng vỗ tay cực lớn khiến Hàn Đống gi/ật mình trợn tròn mắt.
Trong hành lang tối om, đèn cảm ứng âm thanh lại sáng lên, mọi thứ trở nên sáng rõ, đồng thời cũng phơi bày vẻ mặt kinh ngạc hiếm thấy của Hàn Đống cho cả thế giới chiêm ngưỡng.
Miêu Miểu vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay, hơi đ/au nên vừa xoa tay vừa lẩm bẩm:
“Sao đèn lại tắt rồi? Được rồi, anh nói tiếp đi. Ái chà, ông chủ, biểu cảm này của anh đáng yêu gh/ê!”
Vẻ mặt trợn tròn mắt kinh ngạc của Hàn Đống tương phản quá lớn với dáng vẻ thường ngày.
Miêu Miểu vừa la lên như vậy, vành tai Hàn Đống lập tức đỏ bừng.
Anh ho khẽ một tiếng, nhất thời không nói nổi.
“Ban nãy anh định nói gì?”
Miêu Miểu nghi hoặc hỏi.
Khí thế lấy hết can đảm nói một lần đã bị c/ắt ngang, muốn làm lại từ đầu gần như là chuyện không thể.
Hàn Đống hơi sụp vai xuống, bất lực nói:
“Không có gì. Chỉ là muốn nói… trong quán tôi có lò nướng. Khi nào rảnh sẽ làm đồ ngọt cho cô.”
“Được đó!”
Miêu Miểu gật đầu.
Hàn Đống đứng đối diện cô.
Dưới ánh đèn, Miêu Miểu nhìn rõ trên bộ đồng phục đầu bếp màu trắng của anh dính đầy những sợi lông tơ trắng.
Sắc mặt cô lập tức thay đổi:
“Ông chủ! Trên áo anh! Toàn là lông rụng từ cổ áo của tôi!”
“Ồ.”
Hàn Đống vẫn bình tĩnh như không, gật đầu.
“Lát nữa về tôi sẽ thay. Không để chúng rơi vào nồi đâu.”