Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Chương 131

04/03/2025 14:32

Thần Hao như chẳng nghe mẹ mình phàn nàn, hoi:

"Vợ con đâu rồi mẹ?"

Bà Lục nghe hỏi vậy, lại càng thấy phiền hơn, không mặn không nhạt nói:

“Vợ con ấy à, mẹ vợ con gọi, chiều hôm qua nó sang bên nhà, bong lên cơn sốt nên đã ở lại bên đầy rồi."

Người ta có con dâu thì được nhờ. Còn bà, có con dầu mà cũng như không. Con trai nằm viện, vẫn là bà già này thức đêm chăm nó. Còn mặt mũi vớ nó đâu chả thấy. Cái thứ vợ gì không biết. Đúng là vô trách nhiệm.

Thần Hạo nào có để ý tới vẻ khó chịu của mẹ, toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn hết vào câu nóicủa bà rồi.

"Sao cơ?" Anh sửng sốt, lần đầu tiên trong đời anh quên mất hình tượng điểm tĩnh của mình, hỏi dồn dập liền mấy câu: "Vợ con ốm hà mẹ? Cô ấy có bị nặng lắm không? Giờ cô ấy sao rồi ạ?" Bà Lục bị bất ngờ trước phản ứng hơi quá của con trai. Bà hắng giọng: "Nó chi bị sốt nhẹ thôi, đã không sao rồi con đừng lo."

Nó không lo cho con thôi, con lo cho nó làm cái gì.

Chỉ là lên cơn sốt thông thường mà thôi có ch*t được đâu mà sợ.

Rõ là đêm qua bà Phụng nói nó đã c/ắt cơn sốt rồi.

Lẽ ra giờ này nó phải tới bệ/nh viện rồi mới đúng, ấy thể mà giờ này vẫn chả thấy mặt mũi đâu cà.

Nó còn nhớ mình là vợ ai không thế hà?Thần Hạo lại không nghĩ như bà, đối với anh bây giờ chi cần nghe Tuyết Vũ nói đ/au đầu thôi, cũng đã khiến anh đ/au lòng và lo lắng rồi, chứ nói gì là nghe tin cô bị ốm.

Anh nhớ sáng hôm qua, lúc đi làm cô vẫn bình thường. Lẽ nào chiều hôm qua cô mới đổ bệ/nh? Vậy mà anh lại chẳng hay biết gì, còn vô tâm bỏ mặc cô đi trước.

Lẽ ra, khi đó anh lên xuống văn phòng của cô xem cô thể nào, rồi đưa cô về nhà trước mới phải.

Chưa bao giờ lại tự trách cách bản thân mình vôi vàng như vậy. Từ trước tới giờ, anh đều cảm thấy những quyết định của rất đúng đắn.

Không được, anh phải đi xem cô thể nào.

Nghĩ rối, Trấn Hạo không nói không rằng, hấtchăn, đứng dậy rời khỏi giường. Bà Lục thấy vậy vội ngăn lại:

"Con định đi đâu đấy?"

"Con sang xem cô ấy."

Bà Lục nghe mà tức ch*t: "Con bị đi/ên đấy à. Con vừa mới tỉnh lại mà đã muốn đi ra ngoài làm gì. Nó chỉ bị ôm vặt chút thôi, có nặng nề gì đâu. Nó thân làm vợ, biết chồng nắm viện không vào thăm con thì chở sao con lại phải qua bên đó. Không may con mà ngất ra đường thì con bào mẹ biết phải

làm sao hả?"

Thần Hạo như không nghe thấy gì, mặc kệ con say sẩm của tới khiến mình chao đảo đứng không vững, chạy ra ngoài,

Bà Lục h/ận không thể nhét anh vào bụng lại chodễ bảo. Bà nào chịu để anh đi. Bà tới ngăn lại

bằng mọi cách:

"Sao đây. Anh bây giờ lớn roj không cần nghe lời mẹ nữa hà. Me thức suốt đêm chăm anh, anh không thèm hỏi han tới một câu, vậy mà vừa nghe vợ ốm thì sồn sồn lên là sao? Sao anh có thể vô tâm như thế hà? Bây giờ trong mắt anh, mẹ không bằng vợ nữa rồi phải không?"

Thần Hạo bị mẹ nói cho khựng người, bất động không nhúc nhich. Anh thật sự đã quên mất điều này, mặc dù lúc vừa tình dậy, nhìn thấy bà anh đã đoán ra được tất cả.

Bất hiếu thật nhi?

Nhưng mà, vợ anh đang ốm. Cô ấy cần có anh ở

bên.Con xin lỗi "

Anh để lại ba chữ, rồi tiếp tục những bước chân hồi hà.

Đúng lúc này, giúp việc của nhà họ Lục mang cháo tới, mở cửa đi vào. Bà Lục liên quát:

"Ngăn nó lại."

Chị giúp việc kia phản ứng nhanh kiểu không phải dạng vừa. Chị lập tức đứng chắn lối ra ngoài, vô tội nói:

"Cậu chủ, tôi có mang cháo cho cậu. Cậu mau ăn cho nóng."

Bà Lục tiếp lời: "Nếu con muốn đi thì cũng phải thay đổ rồi ăn chút gì đã. Tối hôm qua tới giờ con vẫn chưa ăn gì đâu, để như vậy lại loét dạ dày raday

Trời không chịu đất, đất phải chịu trời chứ sao.

Ai chứ riêng thằng con trai này của bà ấy, hễ là điều nó muốn làm sẽ không ai cản nổi. Khi nãy bà nội như vậy mà nó vẫn cứng đầu muốn đi thì bà còn có thể làm gì đây?

Quát, nạt nộ sao?

Ở tuổi này của nó, cách này đã không thể sử dụng nữa rồi. Huống chi, người này còn là Thần Hạo, thắng con trai có chính kiến vững như thạch bàn của bà, càng không thể áp dụng chiêu này. Càng cứng, nó càng phản ứng dữ dội hơn thôi. Thần Hạo nghe vậy, biết đây đã là giới hạn của mẹ rồi. Anh không nên làm bà phiến lòng thêm, quaylại giường, nhận lấy tô cháo ăn cho bằng sạch với tốc độ kim chỉ giờ đi nhanh bằng kim chỉ giây. Thậm chí, anh còn không kịp cảm nhận xem cháo có ngon hay không, dễ ăn hay không.

Cảm giác phát hiện đứa con minh nâng niu yêu thương bao nhiêu năm nay đã không còn dành cho mình vị trí "đ/ộc nhất" trong lòng khiến bà Lục chẳng dễ chịu gì. Nhất là khi cả sức khỏe của mình nó cũng không màng tới, chỉ chăm chăm lo cho người phụ nữ khác".

Tuy rằng bà cũng muốn tình cảm của vợ chồng chúng nó tốt đẹp, như vậy qu/an h/ệ hợp tác giữa hai nhà Lục Trần mới bền ch/ặt lâu dài, Nhưng không có nghĩa bà đồng tình với kiểu con trai đội vợ lên đầu như thế. Còn ra thể thống gì nữa.Thần Hạo không nghe được tiếng lòng của bà

Lục Anh đặt cái tô trống tron xuống bàn, anh nhìn bà Lục, nói:

"Giờ con đi được chưa?"

Đây cũng không hẳn là hỏi. Bởi anh nói xong, không cần câu trả lời của bà, đã vơ lấy bộ đồ được đặt bên cạnh, sải bước nhanh đi vào phòng vệ sinh thay đổ.

Anh thật sự không thể chờ đợi thêm được nữa. Chi cần nghĩ tới Tuyết Vũ đang đ/au yếu trên giường, lòng dạ đã cổn cào nóng ran như sắp bị đ/ốt ch/áy rồi.

Thay xong, một giây cũng không dừng lại, anh nhanh chân rời khỏi. Như thể h/ận không thể mọc cánh bay ngay tới nhà mẹ vợ.khôngrồi mới đi tới, hỏi:

"Sao cậu lại tới dây? Nghe nói cậu đang nằm viện mà. Không sao chứ?"

Thần Hạo đã nôn nóng lắm rồi, nhưng vẫn phải hoãn lại bước chân, nói chuyện qua loa với anh vợ.

"Không sao. Không cần thận bị kẻ địch c/ắt cho một nhát thôi. Không ch*t được. Em đến gặp

Tuyết Vũ. Nghe nói cô ấy bị ốm?"

Nhìn về nóng vội của Thần Hạo, bóng tối trong người Khắc Dương càng lan rộng. Anh nhướng mày, cất cao giọng lành lạnh:

"Ha! Cậu cũng biết em gái tôi bị ốm sao? Tôi còn chưa hỏi tội cậu khi để em gái tôi đổ bệ/nh như vậy

đấy."Tuy rằng anh không thể đường đường chính chính đ/á/nh Lục Thần Hao một trận trút gi/ận cho Tuyết Vũ bị hắn làm tổn thương. Nhưng viện vào cái li do mẹ Phụng bịa ra thì là chuyện dễ dàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất