Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 802: Chuốc say rồi hạ thủ!

05/03/2025 17:56

Beta: Gemini

……………………….

Lão gia tử mặc dù đã có tuổi, nhưng rất coi trọng quyền uy của mình, lời nói của cô tối nay, đủ để gieo một “hạt giống” ngăn cách ở trong lòng lão gia tử…

Đêm khuya, Diệp trạch.

Đàm Nghệ Lan cau mày, “Hồng Duy, chuyện tối nay ông thấy thế nào? Mỹ Huyên và Y Y đều một mực chắc chắn là Oản Oản cố ý bêu x/ấu, tôi thấy, lấy tính tình của Mỹ Huyên, quả thật không đến nổi nói ra những lời đó, huống chi còn có Y Y làm chứng…”

Lão gia tử hừ một tiếng, “Y Y tự nhiên sẽ nói giúp cho mẹ nó, về phần Oản Oản, bà cho là nha đầu kia là người có đầu óc để làm ra loại chuyện như vậy? Tám phần mười là Mỹ Huyên quả thật nói những lời đó!”

Đàm Nghệ Lan nghe vậy không khỏi nghĩ nghĩ, cháu gái nhỏ nhất nhà mình này là người lỗ mãng xung động, mỗi lần chỉ biết cãi lộn, cũng quả thật không phải là người có đầu óc có thể có tâm tư chơi đùa như thế.

Lão gia tử trầm ngâm mở miệng, “Hiện tại tâm con dâu thứ hai quá lớn, bây giờ tôi còn chưa ch*t, liền bắt đầu mong tôi ch*t, hoàn toàn cầm quyền rồi!”

Đàm Nghệ Lan mở miệng nói, “Mỹ Huyên và Uyển Quân có chút mâu thuẫn, dưới sự kích động quả thật có thể nói chút ít lời không xuôi tai, nhưng đứa nhỏ này một mực rất hiếu thuận, không có nhiều khả năng nói ra những lời nguyền rủa chúng ta ch*t như vậy, sợ là nha đầu Oản Oản kia cố ý phóng đại chút ít.”

Lão gia tử hừ lạnh, “Coi như chưa nói qua, bà dám cam đoan thằng hai và vợ nó không nghĩ như vậy?”

Đàm Nghệ Lan thở dài, “Thật ra thì, muốn cầm quyền cũng không có gì sai, đứa lớn đã không nhờ vả được, Diệp gia bây giờ chỉ có thể dựa vào đứa thứ hai chống đỡ, bọn họ thừa kế Diệp gia, cũng là chuyện sớm muộn…”

Lão gia tử ánh mắt lóe lên, “Chuyện này cũng chưa chắc!”

Con lớn làm ra loại chuyện kia, để cho ông quá thất vọng, cháu trai lại là không học vấn không nghề nghiệp, người ng/u không chịu được, cháu gái không chừa chuyện hoang đường nào không làm lại càng không cần phải nói, người một nhà con trai lớn đều là quá hoang đường.

Ông không muốn tâm huyết hơn nửa đời mình tất cả đều hủy ở trong tay hậu bối (hậu bối: thế hệ sau, lớp người trẻ), cho nên không tiếc đại nghĩa diệt thân, nhưng bây giờ còn chưa đến cuối cùng, không có nghĩa là người thừa kế đã được quyết định.

“Tôi thấy biểu hiện gần đây của M/ộ Phàm và Oản Oản cũng không tệ!” Lão gia tử trầm ngâm.

Điểm này Đàm Nghệ Lan ngược lại đồng ý, “Nếu như là M/ộ Phàm thật có thể quay đầu lại, dĩ nhiên là tốt, chỉ sợ lấy tính tình của nó, không kiên trì được bao lâu, chuyện như này lúc trước cũng không phải là chưa từng xảy ra.”

Lão gia tử trầm ngâm: “Không gấp, từ từ xem đi.”

………

Châu Giang Đế Cảnh.

Đến nhà trọ, Diệp Oản Oản dừng xe, đẩy Diệp M/ộ Phàm xuống, “Đến rồi, xuống xe đi.”

“Em không quay về?” Diệp M/ộ Phàm cau mày hỏi.

Diệp Oản Oản: “Không trở về, em còn có hẹn.”

Diệp M/ộ Phàm xù lông: “Có lầm hay không, hai người vừa mới du lịch về, ngày ngày ở chung một chỗ cũng không chán, cũng không chê phiền!”

Diệp Oản Oản liếc một cái, “Loại cẩu đ/ộc thân như anh thì sẽ không hiểu.”

Trên thực tế cô và Tư Dạ Hàn không phải là mới du lịch về, mà là tiểu biệt thắng tân hôn, tối hôm qua cô đi gấp lại không có chờ lâu, tự nhiên muốn bổ sung.

“TDM…” Diệp M/ộ Phàm trong lòng đ/âm một đ/ao, ngàn vạn không nghĩ tới, anh ta lại có một ngày cũng bị người khác gọi cẩu đ/ộc thân.

Diệp M/ộ Phàm đang muốn rời đi, Diệp Oản Oản đảo tròng mắt, gọi lại, “A, anh, em nghe nói lần trước có người tặng anh một chai rư/ợu ngon?”

Gần đây tất cả đều thuận lợi, hôm nay lại đá/nh cho Lương Mỹ Huyên một trận, tâm tình thật tốt, đột nhiên rất muốn uống chút rư/ợu.

Giống hệt tâm trạng lần trước đột nhiên đặc biệt muốn ăn bánh ngọt hạnh nhân.

Diệp M/ộ Phàm không hiểu nhìn cô, “Đúng vậy, tặng cho anh một chai Romanée Conti, em hỏi làm cái gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Mèo của anh Chương 15
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Yêu Nhầm Chương 14
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trượt sang bên kia đỉnh núi tuyết

Chương 11
Tại lối vào đường trượt cao cấp của khu trượt tuyết, vị hôn phu và thanh mai trúc mã của anh ta kiểm tra xong thiết bị rồi cứ thế trượt thẳng xuống dưới. Tuyết bay mù mịt, chẳng mấy chốc đã không còn thấy bóng dáng đâu. Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, tay cầm miếng đệm chống ngã hình rùa mà họ vứt lại cho mình. Chẳng ai ngoảnh đầu nhìn lại. Bùi Duật từng cầm tay chỉ việc dạy Lâm Phồn Tâm thực hiện đường trượt chữ S đầu tiên trong đời cô ta. Chỉ cần ngã một cái, anh ta cũng có thể lo lắng kiểm tra suốt nửa buổi. Còn lần đầu tiên tôi lên đường trượt, anh ta chỉ ném cho tôi vài miếng đệm chống ngã rồi bảo: "Đường sơ cấp an toàn lắm, em tự tập đi, anh đưa Phồn Tâm đi thử thách đường đen đây." Sau này tôi đăng ký lớp học huấn luyện viên, anh ta không biết. Tôi thi lấy được chứng chỉ hướng dẫn viên trượt tuyết, anh ta cũng không biết. Lần đến Sùng Lễ này, tôi muốn dành cho anh ta một bất ngờ. Muốn cho anh ta thấy, tôi đã sớm không còn là người chỉ biết ngã trên đường trượt sơ cấp nữa. Gió trên đỉnh núi tuyết rất lớn, thổi đến mức mắt tôi cay xè. Tôi chỉnh lại khóa cài, đứng dậy. Tôi không đuổi theo họ, mà quay người trượt về phía khu vực trượt tuyết tự do ở phía bên kia. Ở đó có nhiếp ảnh gia mà tôi đã hẹn trước, cùng một buổi phát trực tiếp mà tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu. Năm thứ năm làm blogger cặp đôi mảng ngoài trời, cuối cùng tôi cũng sắp quay trở lại cuộc sống độc thân.
22
Gây chuyện Chương 8