Thở gấp gáp, tôi bị dồn đến mức trào nước mắt, lảo đảo ngồi thụp xuống đất dọc theo bức tường.

Lăng Tảo Xuyên lau tay xong, ngón tay kẹp điếu th/uốc, cả người chìm trong làn khói mờ.

Giọng hắn trầm đục: "Chỉ thế này mà chịu không nổi rồi?"

Tôi nghiến răng, không biết toàn thân r/un r/ẩy là vì gi/ận dữ hay vì hưng phấn lúc nãy.

Hắn như nhìn thú cưng ngồi xổm xuống, ánh mắt lạnh lùng:

"Đồ đạc của tao, người khác không được đụng vào."

Hệ thống đột nhiên xuất hiện: "Lâm Thanh Vũ, nhanh lên! Dùng kế khích tướng, buộc hắn ra tay thật!"

Tôi nheo mắt cười kh/inh bỉ:

"Lăng Tảo Xuyên, anh vừa bức hiếp tôi? Kêu là đàn ông chính hiệu mà!"

Gương mặt hắn đóng băng.

Kh/iếp s/ợ, hoảng hốt, gh/ê t/ởm.

"Mày dám nói lại lần nữa không!"

Lăng Tảo Xuyên đứng phắt dậy, ánh mắt đen kịt đầy sát khí.

Hệ thống đi/ên tiết: "Lâm Thanh Vũ! Tỉnh táo chút đi, ký chủ chạm vào nỗi đ/au của hắn rồi!"

Thân hình hai đứa chênh lệch, hắn chỉ đứng im đã khóa kín tôi trong góc nhỏ này.

"Tôi nói anh chỉ là tên b/ắt n/ạt người khác! Không xứng là đàn ông!!!"

Hệ thống như muốn n/ổ óc: "Cha nội! Ký chủ còn muốn hoàn thành nhiệm vụ không?!"

Lăng Tảo Xuyên thu hết cảm xúc, đôi mắt đen nhìn chằm chằm như muốn nuốt sống tôi.

Đột nhiên, hắn vung tay đ/ấm tới.

Tôi ôm đầu run bần bật, nhưng vẫn gào thét:

"Có gan thì gi*t tôi đi!!!"

Tôi muốn hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi muốn sống sót.

Ba tháng qua, tôi dùng đủ cách chiều chuộng hắn, mong hắn bộc lộ chút tình cảm.

Nhưng giờ, tôi được gì?

Hành động lúc nãy của hắn chỉ để chứng minh tôi là đồ vật!

Chứ không phải con người!

Hắn đéo coi tôi là người!!!

Đm cái nhiệm vụ khốn nạn!

Bên tai vang lên tiếng n/ổ đục, bức tường sau lưng rung chuyển.

Cơn đ/au tưởng tượng không xảy đến.

Khi dám mở mắt, Lăng Tảo Xuyên đã biến mất.

Vệt m/áu đỏ tươi loang trên tường.

Dây th/ần ki/nh căng như dây đàn chùng xuống.

Cảm giác gh/ê t/ởm từ tiếp xúc lúc nãy vẫn còn vương trên da.

Tôi không kìm được, ngồi thụp xuống góc tường, nghẹn ngào khóc nức nở.

Hỏng rồi, tất cả đổ vỡ hết rồi.

Nhưng tôi muốn sống.

Tôi muốn trở về...

Tôi muốn về nhà...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0