Có một người từ cửa bước vào.
Cậu ta mặc chiếc áo khoác đen, tay xách một chiếc túi giấy.
Bóng người dần dần trở nên rõ nét.
"Ơ?"
"Đây chẳng phải là Chu Kỳ Niên bên khoa Luật sao?"
"Vãi, Chu Kỳ Niên?"
"Cái người giành giải vàng phiên tòa giả định ấy hả? Sao cậu ta lại tới đây?"
Ý cười trên môi tôi càng sâu hơn.
Đang lo không có quân cờ làm công cụ, tới đúng lúc lắm.
Chu Kỳ Niên cũng nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại, nhướng mày.
Tôi không cho cậu ta thời gian phản ứng, trực tiếp đứng dậy, băng qua tiếng hò reo dọc theo nửa chiếc bàn dài, đi đến trước mặt cậu ta: "Niên Niên."
Nụ cười trên mặt Chu Kỳ Niên cứng đờ trong chốc lát.
Tôi véo mạnh cậu ta một cái.
Cậu ta phản ứng rất nhanh, giây tiếp theo liền thuận theo lời tôi mà cười lên: "Hửm?"
Tôi đưa tay, móc lấy ngón tay cậu ta.
Tôi nắm tay cậu ta xoay người lại, đối diện với đám người câu lạc bộ tranh biện đang im bặt trên bàn, giọng điệu nhẹ nhàng đến mức khó tin: "Giới thiệu chút nhé, người yêu tôi."
Không gian im phăng phắc trong một giây.
Sau đó cả chiếc bàn bùng n/ổ.
"Vãi! Là anh rể thật sao?"
"Trình Du Bạch, cậu giấu kỹ thế!"
"Không phải chứ, Chu Kỳ Niên?"
"Hai người bắt đầu từ lúc nào vậy?"
Chu Kỳ Niên cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt viết rõ rành rành: Tốt nhất là cậu nên cho tôi một lời giải thích.
Tôi bóp nhẹ tay cậu ta, cười rất ngọt ngào: "Bảo bối, đừng nhìn em như thế."
Đuôi mày cậu ta khẽ động.
Rất nhanh, cậu ta lười biếng phối hợp với tôi, đưa túi giấy vào tay tôi: "Chẳng phải bảo là uống ít thôi sao?"
Câu này vừa thốt ra, xung quanh lại là một trận hú hét k/inh h/oàng.
Tôi nhận lấy túi giấy, cố tình áp sát vào người cậu ta, cúi đầu nhìn vào trong, thấy đầy một túi Durex.
Mẹ kiếp, lại để thằng nhóc cậu được hời.
"Biết rồi mà."
Nói xong, tôi mới chậm rãi ngước mắt nhìn Tạ Nghiên Từ.
Ánh nhìn này vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn.
Hắn ngồi tại chỗ.
Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, chỉ duy nhất ánh mắt là dán ch/ặt vào bàn tay đang đan xen của tôi và Chu Kỳ Niên.
Tôi thấy bàn tay còn lại của hắn đặt dưới bàn chậm rãi siết ch/ặt, đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên.
Tôi cố tình lắc lắc tay Chu Kỳ Niên: "Hội trưởng Tạ, bây giờ có thể đổi hình ph/ạt được chưa?"
Tạ Nghiên Từ ngước mắt nhìn tôi.
Khoảnh khắc đó, tốc độ thời gian lại kéo dài ra.
Tôi đứng tại chỗ, nắm tay Chu Kỳ Niên, đối diện với Tạ Nghiên Từ.
Trong năm phút dài đằng đẵng, Tạ Nghiên Từ nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi. Dường như muốn nhìn ra điều gì đó không ổn trên người chúng tôi—
Nhưng cuối cùng, hắn hạ mắt, chậm rãi nâng ly rư/ợu lên. Chất lỏng trong suốt khẽ lay động dọc theo thành ly.
Viền mắt hắn đỏ ửng.
Một lát sau, tiếng cười xung quanh lại tràn về.
đ/á viên va vào thành ly, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Tôi cáo từ: "Tôi đi đây."
"Không phải chứ Trình Du Bạch, đi luôn sao?"
Tôi xách túi giấy, tủm tỉm cười quay đầu lại: "Cho phép tôi có chút thế giới riêng tư được không?"
Khi nói câu này, tôi nhìn Tạ Nghiên Từ.
Hắn ngồi tại chỗ, đầu ngón tay vẫn đặt cạnh ly rư/ợu đó.
Nhưng tôi biết hắn đang nhìn tôi.
Tôi khoác tay Chu Kỳ Niên đi ra ngoài, một bước, hai bước.
Tiếng người phía sau ngày càng xa.
Khi cơn gió lạnh ập vào mặt, tôi không hề quay đầu lại.
Đến lúc cậu phải khó chịu rồi, Tạ Nghiên Từ.
Sau khi rời khỏi quán bar, Chu Kỳ Niên đưa tôi ra lề đường.
Trong tay cậu ta vẫn xách chiếc túi giấy đó, ý cười trên mặt đã thu dọn sạch sẽ.
"Làm ơn giải thích chút đi, tôi đang định tìm vợ yêu của mình để sử dụng mấy thứ Durex này, tự nhiên lại bị cậu lôi đi."
"Làm bia đỡ đạn thôi."
Cậu ta nheo mắt: "À, đỡ đạn cho hội trưởng Tạ?"
"Sao cậu biết là cậu ta?"
Chu Kỳ Niên bật cười: "Lúc nãy khi cậu gọi tôi là bảo bối, trông cậu ta như muốn lao tới ch/ặt đ/ứt tay tôi vậy."
Tôi nhớ lại biểu cảm của Tạ Nghiên Từ lúc nãy, không nhịn được mà bật cười: "Rõ ràng thế sao?"
Cậu ta đảo mắt, tôi thong thả cười nói: "Đừng nói bậy~ Tôi với cậu ta là kẻ th/ù không đội trời chung đấy."
Chu Kỳ Niên nhìn tôi, trong ánh mắt viết đầy chữ "Cậu vui là được".
Tôi lười quan tâm cậu ta, quay đầu nhìn về phía cửa quán bar.
Thật thú vị. Trên gương mặt băng giá của Tạ Nghiên Từ đã lộ ra những biểu cảm khác.
Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi bỗng tốt hơn.
Chu Kỳ Niên cúi đầu nhìn tôi: "Cậu cười trông bi/ến th/ái lắm."
"Cậu thì biết cái gì."
Cậu ta cười lạnh: "Tôi không hiểu nổi kiểu chơi trò người yêu của hai kẻ tử địch các cậu."
Tôi đính chính: "Không có người yêu."
"Được."
"Vậy xin hỏi thiếu gia Trình, vở kịch này bao giờ mới hạ màn?"
Tôi hừ cười: "Cái đó phải xem khi nào hội trưởng Tạ mới chịu "phá phòng" thôi."
Cậu ta nhìn tôi hai giây, đột nhiên cười: "Cậu tiêu rồi."
Tôi ngước mắt: "Hửm?"
"Trước đây cậu trêu chọc người khác, đâu có để tâm thế này."
Nụ cười trên mặt tôi nhạt đi một chút: "Chu Kỳ Niên."
Cậu ta giơ tay đầu hàng: "Được rồi, tôi không nói nữa. Tôi chỉ là công cụ đỡ đạn của cậu thôi, công cụ thì không có nhân quyền."
Tôi vỗ vai cậu ta: "Biết thế là tốt, bảo bối Niên Niên~"
Cậu ta bị tôi gọi như vậy đến nổi da gà: "Cậu có thể đừng gọi tôi như thế được không? Vợ tôi mà biết sẽ gi*t tôi mất~ dù sao em ấy cũng là một kẻ cuồ/ng anh trai."
Tôi tủm tỉm cười: "Giữa người yêu với nhau, gọi thân mật chút thì đã sao?"
Chu Kỳ Niên im lặng hai giây, xoay người bỏ đi.
Tôi đuổi theo: "Bảo bối, đợi em với."
Cậu ta đi càng nhanh hơn.
Tôi cười đến mức suýt bị gió đêm làm sặc.
Trước khi lên xe, tôi lại quay đầu nhìn cửa quán bar một lần nữa.
Nhộn nhịp ồn ào, rõ ràng là họ vẫn chưa giải tán.
Nhưng không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy có một ánh nhìn vẫn luôn dán ch/ặt vào sau lưng mình. Ẩm ướt, đ/è nén, lạnh lẽo, lại nóng bỏng đến đ/áng s/ợ.
Tạ Nghiên Từ.
Kẻ th/ù không đội trời chung đáng yêu của tôi.