Sau khi viện nghiên c/ứu bị phá hủy, một phần vật thí nghiệm ở lại, sống cùng Bạch Khuê.

Phần còn lại không thể suy nghĩ như những vật thí nghiệm khác, chúng tuân theo bản năng săn mồi mà bỏ trốn, gây rối tại thị trấn, nơi các NPC của phó bản sinh sống.

Để bảo toàn tính mạng, các NPC tìm đến tàn tích của viện nghiên c/ứu, dâng những vật tế sống lên boss rắn để hắn thỏa mãn cơn đói.

Rõ ràng, Bạch Khuê coi tôi như vật tế được dâng lên cho hắn.

Hắn xem sự đầu hàng của tôi là sự khuất phục, nên mới mang tôi về.

Bạch Khuê tất bật, thay tấm nệm mềm mại hơn, rồi mang tới nước nóng mới đun cho tôi.

"Uống đi... tốt cho sức khỏe."

Không, thay vì vật tế, có lẽ từ "bạn đời" chính x/á/c hơn.

Bạch Khuê quá thân mật với tôi.

Dù sức khỏe của tôi đã hồi phục khá tốt, nhưng hắn vẫn lãng phí phần lớn thời gian để theo sát tôi, dùng đuôi rắn quấn ch/ặt lấy tôi.

Ngoài ra, hắn còn chuẩn bị đủ loại thức ăn, chiếc giường đơn sơ trở nên ấm cúng, thoải mái dưới bàn tay của hắn.

Mấy ngày nay, tôi cũng nắm sơ qua vị trí mình đang ở.

Căn phòng nằm sâu dưới lòng đất, muốn trốn thoát cũng không dễ dàng.

Nhưng...hình như không cần thiết phải trốn nữa.

Không phải vì bị đồng đội bỏ rơi, mà là... tôi đã lưu luyến hơi ấm Bạch Khuê mang lại.

Ngay cả những đồng đội cố tình lợi dụng tôi cũng chưa từng làm những điều hắn làm cho tôi.

Trong nhiệm vụ, họ luôn giả vờ quan tâm thân thiết, nhưng thực chất không bao giờ chịu mạo hiểm, luôn đẩy hết nhiệm vụ nguy hiểm sang tôi.

Rời phó bản, họ lại viện đủ lý do từ chối gặp mặt, ngay cả khi tôi ốm cũng chỉ qua quýt bảo "nhớ nghỉ ngơi".

Tôi làm ổ trong chăn đệm mềm mại, thoải mái trở mình.

Bạch Khuê bước vào từ cửa, tay bưng đồ hộp vừa hâm nóng.

"Lâm Kỳ, ăn đi."

Có lẽ do giao tiếp nhiều hơn, dạo gần đây Bạch Khuê nói năng trôi chảy hẳn.

Hắn tiến lại, đuôi rắn quấn quanh eo tôi, nhấc tôi ra khỏi giường rồi dúi vào lòng hắn.

Cơ thể của Bạch Khuê quá lớn, đến nỗi tôi - một người đàn ông thường xuyên tập gym - cũng có chút chênh lệch thể hình so với hắn.

"Lâm Kỳ, ăn đi."

Bạch Khuê vừa nói, vừa đưa thìa đến sát miệng tôi.

Tôi chú ý những vết thương trên tay Bạch Khuê.

Vết trầy xước nhỏ li ti, đang rỉ m/áu.

"Anh bị thương rồi?"

Bạch Khuê không quan tâm: "Không có, em ăn đi, anh đã hâm đồ hộp và rau rồi."

Tôi không nghĩ thêm nữa.

Không chỉ có mình hắn là rắn trú ngụ trong viện nghiên c/ứu, thỉnh thoảng có va chạm cũng bình thường.

Chiếc thìa lại đưa sát miệng.

Âm nóng, đó là cháo gạo thơm mùi thịt.

Hắn muốn bón cho tôi ăn.

Bị ôm như trẻ con để được bón ăn, lòng tự trọng tôi lập tức bùng n/ổ, giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của Bạch Khuê.

Cánh tay Bạch Khuê siết ch/ặt khi tôi giãy dụa, rồi nới lỏng khi tôi yên lặng.

Qua vài lần như vậy, Bạch Khuê không thấy phiền hà, ngược lại vui vẻ hợp tác với tôi.

Hứng khởi lên, hắn còn cắn nhẹ vào gáy tôi.

Dù qua lớp vải, răng nanh sắc nhọn của hắn vẫn làm tôi cảm nhận được sự đe dọa nguy hiểm ấy.

Tôi im bặt, lông tơ dựng đứng vì cảm giác đó.

Nhưng Bạch Khuê không làm gì, dùng lực rất nhẹ, như đang mơn trớn.

"Ăn đi."

Tôi yên tâm, há miệng nuốt thức ăn Bạch Khuê bón.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30