Tôi dựng hết lông tóc, định ch/ém vào cổ hắn, nhưng bị giữ ch/ặt cổ tay. Bàn tay của rắn yêu bậc bảy dài, khớp xươ/ng rõ, còn có vảy nhỏ sáng lạnh. Hắn thè lưỡi, li /ếm nhẹ lên “con mồi” đang nắm giữ. Trong khoảnh khắc, tôi quên cả giãy giụa.

Đôi mắt rắn co lại, hắn buông lỏng. Tôi lập tức ch/ém một chưởng vào cổ hắn. Cổ hắn ngửa ra, mắt nhắm lại, rồi ngã xuống.

Tôi đỡ hắn lên giường, chẳng buồn để ý bộ y phục rá/ch nát, chỉ kéo chăn phủ lên.

“Sư huynh.” Tôi thở dài, “Hình như ta đã nuôi hỏng đồ đệ rồi.”

Ngoài tiếng nước róc rá/ch, không có hồi âm. Truyền âm bị c/ắt. Một lúc sau, sư huynh mới lên tiếng, giọng mệt mỏi: “Xin lỗi, Bình Lan, ngươi vừa nói gì?”

“Ngọc Huỷ dù sao cũng là yêu, yêu đâu dễ nuôi hỏng? Ngươi đọc hết Bí kíp nuôi rắn chưa? Nếu thử hết cách vẫn không được, ta sẽ qua giúp…”

“Ha… nào có yêu nào khác, ta đã nói rồi, sau này chỉ có ngươi…”

Giọng sư huynh càng yếu, rồi lại bị c/ắt.

Tôi ngồi trên mái nhà suốt một đêm, lật hết cuốn Bí kíp nuôi rắn, nhìn chằm chằm câu: ‘Rắn yêu vượt qua thời kỳ suy yếu, có thể tự chọn giới tính.’Cho đến khi tay chân lạnh buốt.

Tống Ngọc Huỷ từ nhỏ tôi nuôi như nữ, váy áo, trang sức, từng món đều đưa vào phòng nàng. Sao hắn lại chọn thành nam?

Sư huynh, sư bá… hễ nhận nam đồ đệ, chẳng ai có kết cục tốt. Nhìn sư huynh là rõ, mỗi lần truyền âm đều đang chịu khổ sở. Chính vì những bài học đó, tôi mới quyết định nhận một nữ đồ đệ. Kết quả, nuôi bao năm, cuối cùng lại biến dị.

Tôi ngồi trên mái nhà đến khi trời sáng. Khi ánh sáng đầu tiên ló rạng, sau lưng vang lên tiếng động. Tôi không quay lại, sợ chỉ cần nhìn một lần sẽ mềm lòng.

“Ngươi đi đi.”

“Ngươi giờ đã là đại yêu bậc bảy, lại học được ki/ếm pháp của ta, ra ngoài chắc chẳng ai dám động vào. Trời cao biển rộng, duyên phận thầy trò chúng ta đến đây là hết.”

“Đi thì nhớ mang theo ki/ếm phổ, những chỗ công pháp còn thiếu ta đã đ/á/nh dấu cho ngươi.”

“Còn đây là một bộ y phục, trong túi có ít bạc. Váy áo con gái chắc ngươi không mặc nổi nữa, giờ ngươi còn cao hơn cả sư tôn. Cứ mặc tạm đồ của ta, xuống núi rồi m/ua thêm.”

Sau lưng vẫn im lặng, chỉ khiến tôi càng giống như đang lải nhải không dứt. Tôi ho khẽ, quay đầu lại.

“Nghe thấy…”

Bộp.Một giọt nước mắt rơi xuống mái ngói, vang lên tiếng giòn tan. Tôi lập tức nghẹn lời.

Tống Ngọc Huỷ khóc rồi.

Ngày xưa, khi cha mẹ ch*t, hắn không khóc. Bị thiên địch bắt, cũng không khóc. Luyện ki/ếm bị linh khí phản phệ, ngũ tạng bị th/iêu đ/ốt, vẫn không khóc. Vậy mà giờ lại khóc.

Hắn ngẩng mắt, trong đáy mắt còn vương lệ. Hàng mi dài khẽ run, như sắp nhỏ giọt xuống. Hắn mở miệng, chỉ ngơ ngác gọi một tiếng:

“Sư tôn?”

Tôi vốn là nhan khống, Tống Ngọc Huỷ là đứa tôi chọn lựa kỹ càng, nuôi bao năm. Tôi hít mạnh một hơi lạnh. Hay là… thôi đi?

Ngọc Huỷ vốn ngoan, có thiên phú, lại chăm chỉ. Chắc sẽ không làm chuyện phản thầy, hại người đâu nhỉ?

“Thôi vậy.” Tôi quay mặt, không nhìn hắn nữa. “Coi như sư tôn chưa nói gì. Mặc y phục vào đi.”

Đôi mắt đại yêu sáng lên một thoáng. Cùng lắm sau này giữ khoảng cách với hắn. Một ngày làm thầy, cả đời như cha. Biết đâu hắn coi tôi như phụ thân mà kính trọng.

Nửa đêm, tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Khoan đã… vậy cái áo lót kia là sao?

“Lúc đó con không tỉnh táo, bản năng tìm sư tôn. Trên áo có khí tức của người.”

Giờ hắn cao hơn tôi nửa cái đầu. Đứng trước mặt hắn, tôi luôn vô thức lùi lại một bước.

“Áo đó vẫn còn trong phòng con. Nếu sư tôn muốn, con sẽ mang đến.”

Chỉ là một cái áo thôi.

“Không cần. Đem đ/ốt đi.”

Ngọc Huỷ khựng lại. Từ nhỏ chịu khổ, hắn nh.ạy cả.m với mọi thứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đừng bỏ em. Chương 6
8 Đạn Mạc Chương 15
10 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm