Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi

Chương 8

07/02/2026 12:47

Hôm sau là cuối tuần.

Phải cùng Bùi Thanh Hoài về nhà.

Tôi mất ngủ tới tận nửa đêm, năm giờ sáng đã tỉnh.

Sáng sớm ngồi bật dậy, nằm trên giường, lật đi lật lại bản hợp đồng kết hôn giữa tôi và anh ấy.

Trong hợp đồng viết rất rõ — chỉ nửa năm.

Sao lúc đó tôi không viết là năm mươi năm chứ?

Ăn sáng trong nỗi hối h/ận, rồi lại chìm trong nỗi hối h/ận mà leo lên xe với Bùi Thanh Hoài.

Bên tai bất chợt vang lên giọng nam trầm thấp: "Tiểu Duy."

Anh ấy nghiêng người về phía tôi, hơi thở ấm áp thoảng qua rồi biến mất:

“Thắt dây an toàn vào.”

Tôi bừng tỉnh: “Hử? À… được…”

Nghe thấy tiếng "tách" khe khẽ vang lên.

Bùi Thanh Hoài lúc này mới thu ánh mắt về, quay đầu xe, khởi hành.

Bố mẹ anh ấy sống ở một khu nhà giàu khác trong thành phố.

Đường khá xa, lại đúng cuối tuần, tình trạng ùn tắc xe rất nghiêm trọng.

Bùi Thanh Hoài lái xe rất vững. Tôi dụi mắt, cơn buồn ngủ lại ập đến, khẽ hỏi:

“Bác sĩ Bùi, khi anh lái xe… chắc không cần ai bên cạnh nói chuyện hay giúp giữ tỉnh táo đúng không?”

“Ừ.”

Ngón tay thon dài của anh ấy đặt lên vô-lăng.

Ngừng lại hai giây, giọng thản nhiên: “Cần chứ.”

Tôi: “…”

Tôi hỏi lại: “Chẳng phải anh là bác sĩ ngoại khoa sao?”

“Thì sao?”

“Bác sĩ ngoại khoa nào mà có thể học liền một mạch thạc sĩ, tiến sĩ rồi tốt nghiệp trơn tru đều là người toàn năng, không bao giờ buồn ngủ cả. Còn tôi thì buồn ngủ, tôi có thể ngủ một lát không?”

“Em nghe ai nói vậy?”

“Tôi đọc trong tiểu thuyết, xem phim truyền hình, đều nói vậy mà.”

“…”

“Hơn nữa, anh cũng chẳng muốn nghe tôi nói đâu. Tôi đâu biết nói chuyện gì với anh, toàn là quấy rầy anh thôi.”

“…”

Lồng ng/ực Bùi Thanh Hoài khẽ rung lên, như thể bật cười thành tiếng:

“Ồ, thì ra em cũng tự biết.”

Tôi bắt đầu nói năng linh tinh:

“Ừ, nên anh đừng cho tôi cơ hội…”

Vừa dứt lời, mắt tôi díp hẳn lại, không chống đỡ nổi nữa.

Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Rồi có một bàn tay ấm áp đỡ lấy đầu tôi đang nghiêng xuống.

Là tay.

Tay của Bùi Thanh Hoài.

Tôi bỗng không nhịn được cọ cọ vào lòng bàn tay ấy: “Bùi Thanh Hoài…”

“Hửm?” Anh ấy nghe không rõ nên ghé lại gần.

“Bản hợp đồng của chúng ta ấy…”

Hay là gia hạn thêm năm mươi năm nữa nhé.

Câu nói mới chỉ được nửa chừng.

Lúc tôi mở mắt ra, xe đã chạy vào khu biệt thự.

Trên người tôi đắp áo khoác của Bùi Thanh Hoài, còn anh thì chỉ mặc mỗi sơ mi, lộ rõ cơ bắp rắn chắc bên dưới.

Không ổn.

Tôi nấp sau áo khoác, chậm rãi chớp mắt.

Tôi không thể chấp nhận chuyện bản hợp đồng này chỉ kéo dài nửa năm.

Tôi gọi: “Bùi Thanh Hoài.”

Anh ấy không quay sang: “Ừ.”

“Chút nữa vào nhà, tôi nói với anh câu ‘chồng yêu hôn một cái’ được không?”

“…”

“Tối qua tôi đã ôn kỹ lại hợp đồng rồi, bên trong ghi rõ là phải giả làm vợ chồng ân ái trước mặt ba mẹ của anh, tôi nghĩ…”

“Không cần.” Bùi Thanh Hoài lạnh nhạt ngắt lời: “Em cứ cư xử bình thường là được.”

Tôi: “?”

Gì vậy chứ, ý anh ấy là bình thường tôi rất bất thường à?

Hơn nữa, chẳng lẽ là ảo giác của tôi sao?

Sao ngủ một giấc dậy, anh ấy lại lạnh nhạt hơn rồi!

Tôi theo anh ấy xuống xe.

Bùi Thanh Hoài chuẩn bị rất nhiều quà cho người nhà.

Khi anh mở cốp xe, tôi mới thấy hàng ghế sau còn chất cả một túi to đồ ăn vặt.

Tôi sững người một chút:

“Cái này là chuẩn bị cho em à, chồng yêu? Trời ơi chồng à, anh thật tốt với em quá, em đúng là người hạnh phúc nhất trần đời này…”

Mặt Bùi Thanh Hoài không biểu cảm: “Không phải.”

“…”

Anh ấy xách túi quà, bắp tay nổi rõ gân xanh.

Đi được mấy bước, lại quay đầu lại:

“Đừng khoa trương như vậy. Vợ chồng trưởng thành không nói chuyện kiểu đó. Lát nữa cũng đừng bắt tôi đi rửa hoa quả cùng em, người trưởng thành bình thường không dắt tay nhau đi loanh quanh trong nhà.”

Tôi: “...Vâng… vâng ạ.”

Quả đúng như Bùi Thanh Hoài nói.

Thực sự không cần tôi phải cố diễn gì nhiều.

Vì bố mẹ anh ấy trông cũng chẳng mấy để tâm.

Cả nhà cùng ăn trưa, bố mẹ Bùi Thanh Hoài chỉ hỏi vài câu rất thông thường.

Sau đó, mẹ Bùi nói:

“Nếu chiều Tiểu Duy không bận gì thì đừng vội về, để Thanh Hoài đưa con đi dạo loanh quanh mấy chỗ gần đây.”

Tôi: “?”

Tôi vốn đâu có định về sớm.

Vả lại, giọng điệu của bà ấy… sao nghe như đang tiếp đãi bạn học của con trai?

“Cái đó, con…”

“Con biết rồi, con sẽ chăm sóc cô ấy, mẹ à.”

Bùi Thanh Hoài đặt tay lên tay tôi, nhẹ nhàng nắm lấy, như để trấn an.

Giọng anh ấy trong trẻo điềm tĩnh, một câu nói đã c/ắt đ/ứt mọi suy nghĩ còn lại trong đầu tôi.

Anh đưa tôi lên lầu.

Đóng cửa phòng lại, tôi ngập ngừng: “Sao tôi cứ cảm thấy…”

“Cảm thấy bố mẹ tôi không thân thiết lắm, giống như còn chẳng biết hai ta kết hôn rồi?” Bùi Thanh Hoài không lấy làm lạ, vừa nói vừa đi tới cây nước, rót nước uống: “Em cứ ngồi thoải mái.”

“Ừm…” Tôi vừa ngồi xuống thì bị khung ảnh trên bàn trà thu hút sự chú ý: “Ơ? Bùi Thanh Hoài, đây là ảnh gia đình anh à?”

Trong ảnh có bốn người.

Bùi Thanh Hoài lúc đó còn nhỏ, đeo khăn quàng đỏ.

Ngoài bố mẹ anh, còn có một cậu bé cười lên có lúm đồng tiền.

“Ừ.” Bùi Thanh Hoài đặt cốc nước xuống, co một chân dài, ngồi xuống bên cạnh tôi: “Là em trai tôi.”

“Anh có em trai sao?”

“Nhỏ hơn anh mấy tuổi, tim yếu, hồi nhỏ phải điều trị ở nước ngoài. Về nước ở mấy năm, đến mười sáu tuổi lại đi, sang Stanford học tiếp.”

“…”

Bùi Thanh Hoài không biểu lộ cảm xúc gì, xoay người lại có vẻ vô tình hỏi:

“Em chưa từng gặp nó à?”

“Hả?” Tôi khá bất ngờ: “Tôi nên gặp rồi à?”

“…”

Lần này đến lượt Bùi Thanh Hoài im bặt.

Anh ấy dừng một chút, dời mắt đi: “Đúng là không nên.”

“Chẳng lẽ lúc tụi mình đăng ký kết hôn, cậu ta có gửi quà?” Tôi không chắc về thái độ của Bùi Thanh Hoài: “Nếu tôi quên mất thì cho tôi xin lỗi một tiếng nhé…”

“Không, không có. Không cần.” Anh ấy bình tĩnh chuyển chủ đề: “Chiều em muốn đi đâu chơi?”

Ngoài trời nắng chang chang.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, lại liếc nhìn anh.

Người đàn ông này lúc ở nhà có thói quen mở nút áo sơ mi tới tận xươ/ng quai xanh.

Vừa lười nhác vừa phóng túng.

Dụ dỗ tôi.

Tôi buột miệng: “Muốn chơi anh.”

Bùi Thanh Hoài: “?”

“Tôi… tôi chỉ là đột nhiên nhớ ra, lần trước làm rá/ch áo sơ mi của anh, vẫn chưa kịp đem đi sửa…” Tôi nói năng lộn xộn: “Chiều nếu không có gì, tôi… tôi có thể vá lại cho anh.”

“…”

Bùi Thanh Hoài nhìn tôi, im lặng hai giây: “Được.”

Anh ấy nói: “Nếu em không có việc gì, tôi làm việc một lát.”

Tôi: “?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm