Tôi cứ ngỡ mình sẽ sớm bị hành quyết.
Nhưng Lục Kiêu nói, đối với một tội phạm n/ợ m/áu đầy mình, hình thức hành quyết của Cục Giám sát là lăng trì.
Mà anh, có quyền quyết định cách thức lăng trì đó.
Phòng biệt giam của Cục Giám sát Đặc biệt là một cái lồng tối tăm, không ánh sáng.
Quạt thông gió kêu cọt kẹt, không ngừng tr/a t/ấn màng nhĩ tôi.
Ban đầu, tôi còn có thể nương theo tiếng động đó mà hít thở đều đặn.
Sau đó, sự mệt mỏi của tôi biến mất.
Ngũ quan bắt đầu dần trở nên nhạy bén.
Sự phiền muộn, nỗi sợ hãi, bất an ập đến dồn dập.
Tôi luôn xuất hiện ảo giác.
Côn trùng gặm nhấm da th!t, cơ thể bị phân thây từng chút một.
Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ập vào tường, hy vọng tạo ra chút tiếng động.
Nhưng bức tường cách âm đã hấp thụ mọi sự giãy giụa của tôi.
Đến cuối cùng, tôi chỉ có thể dùng móng tay cào cấu vào mặt tường đặc chế.
Khóc lóc, gào thét đến x/é lòng.
Cho đến khi thanh quản bị h/ủy ho/ại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận thua.
Cửa phòng biệt giam cuối cùng cũng mở ra.
Tôi bắt lấy tia sáng đó, bò đến trước mặt Lục Kiêu.
"C/ầu x/in anh, gi*t tôi đi."
Nhưng anh hỏi tôi: "Phương Chuẩn đã ch*t như thế nào?"
Tôi ch*t lặng tại chỗ, hồi tưởng lại từng chút một.
"D/ao, rạ/ch mở lồng ngựk cậu ấy."
"Cậu ấy treo trên xà ngang, m/áu chảy xuống người, xuống đất... rất nhiều m/áu."
Tôi lẩm bẩm, không phân biệt được thực tại hay giấc mơ.
Lục Kiêu siết ch/ặt hàm tôi, trong lời nói là sự h/ận th/ù trần trụi.
"Được, vậy thì chúng ta n/ợ m/áu trả m/áu, tôi sẽ cố gắng khiến m/áu của cậu chảy nhanh hơn một chút."
Tôi quá khao khát nỗi đ/au.
Đến mức lưỡi d/ao c/ắt qua từng tĩnh mạch trên cơ thể, tôi đều thấy ngọt ngào như kẻ nghiện.
Dây thừng trên cổ tay thắt ch/ặt.
Tôi giơ ngón tay lên, cố gắng với lấy tay Lục Kiêu.
Anh đang r/un r/ẩy, nhưng vẫn kiên định quấn ch/ặt sợi dây.
Môi tôi nứt nẻ.
Dưới sự chứng kiến của bao người, tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay anh.
Đây là câu trả lời muộn màng sáu năm của tôi, dưới tư cách là Phó Bồi Sinh.
Cuộc gặp gỡ tình cờ sáu năm trước.
Tôi lang thang trên đường phố Dung Thành, đầu óc mơ hồ, không tìm thấy ý nghĩa để sống tiếp.
Lục Kiêu ngồi xổm trước mặt tôi, chìa tay ra.
"Nhà em ở đâu? Tôi đưa em về nhà."
Ánh mắt tôi rơi vào lòng bàn tay anh, không cử động.
Liếc nhìn lên trên, quét qua thẻ công tác trên ngựk anh.
Tôi đứng dậy một cách chật vật, vội vã rời đi.
Tay anh ngượng ngùng lơ lửng giữa không trung.
Lẩm bẩm một mình: "Nếu Tiểu Chuẩn còn sống, chắc cũng tầm tuổi cậu ấy."
Sự tiếc nuối và nhớ nhung hiện rõ mồn một.
Chính từ ngày đó, tôi quyết tâm sống tiếp dưới cái tên Phương Chuẩn.
Sáu năm cuộc đời mới, ông trời đối với tôi đã tốt lắm rồi.
Lục Kiêu nhìn vị trí tôi đặt nụ hôn, rõ ràng là sững sờ.
Ngay sau đó, anh rút tay lại như bị điện gi/ật, ánh mắt đầy vẻ gh/ê t/ởm.
"Đợi đến khi hắn ch*t, rồi thông báo cho tôi."
Anh đi rồi.
Bóng hình kéo dài, đổ xuống bên cạnh tôi, rồi cuối cùng biến mất.
Tôi treo mình trên xà ngang, chậm rãi đung đưa như chiếc xích đu.
Cứ thế đu đưa hết cuộc đời nhẹ bẫng này.
Linh h/ồn được tự do.
Tôi thoát khỏi lớp vỏ bọc để tìm ki/ếm kiếp sau.
Kiếp sau.
Không còn mùa đông vô tận ở Lẫm Thành.
Không còn m/áu tươi tanh tưởi dính nhớp.
Không còn Phó Bồi Sinh.
Thật tốt.