Về đến nhà, Lý Tây Xuyên nhất quyết đòi bôi th/uốc cho tôi.

Hắn thẳng thừng nói:

“Vén áo lên.”

Tôi x/ấu hổ xoắn xuýt:

“Thôi… không cần đâu.”

“Vén lên.”

Giọng hắn trầm hẳn xuống, khiến tôi không dám cãi, ngoan ngoãn vén áo.

Da tôi vốn trắng, dễ để lại dấu vết, thêm hai cú đ/á mạnh của tên cặn bã kia, bụng giờ chi chít vết bầm tím nhìn mà phát hoảng.

“DM!”

Lý Tây Xuyên buột miệng ch/ửi một câu, ánh mắt tối sầm lại.

Tôi còn sợ hắn lỡ tay bôi mạnh sẽ đ/au thêm, nào ngờ hắn cứ đứng nhìn, mãi chẳng động vào.

Như thể không nỡ, sợ làm tôi khó chịu.

Trong lòng tôi dâng lên đợt sóng ngọt ngào, bèn mạnh miệng nói:

“Cậu cứ bôi đi, tôi không sợ đ/au đâu.”

Và rồi… tôi phải trả giá đắt cho câu nói đó.

Vừa lúc tay Lý Tây Xuyên áp lên, một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, khiến tôi không kìm được r/un r/ẩy.

Hắn liếc mắt:

“Đau à?”

Tôi vội lắc đầu, lại gật đầu.

Suýt nữa thì lộ mất tâm trạng hưng phấn khó nói thành lời.

Nhưng ngay sau đó, sự thật phũ phàng dập tắt hết mộng tưởng trong đầu tôi.

“A—! Đau đ/au đau! Nhẹ chút thôi… tôi xin cậu… không muốn nữa… Lý Tây Xuyên!”

“Im miệng.”

Bị đ/á/nh đã khổ, còn bị quát nữa.

Uất ức, tôi nhắm tịt mắt, cắn răng chịu đựng cho đến khi “hình cụ” kết thúc.

“Nhìn tôi.” Lý Tây Xuyên ở bên ra lệnh.

Tôi ngoảnh đi.

Vừa định thỏa hiệp, hắn lại khẽ nói, giọng hơi gượng:

“…Vừa rồi không phải cố ý làm đ/au cậu.”

Tôi mở mắt nhìn hắn:

“Thế là gì?”

Lý Tây Xuyên nghiêng đầu tránh ánh mắt tôi, vành tai ửng đỏ.

Tôi mới chợt nhận ra—cái cách mình rên rỉ ban nãy, từ câu chữ đến giọng điệu… nghe sao mà không đứng đắn chút nào.

Mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp thanh minh:

“Không phải thế! Tôi không có!”

Lý Tây Xuyên gật đầu, c/ắt ngang:

“Được rồi, nghỉ đi.”

Nói xong liền quay lưng bước nhanh ra ngoài, bóng lưng lộ rõ vẻ bối rối… hơn nữa còn đi nhịp loạng choạng!

Đúng là bỏ chạy thật.

Nếu không phải vì bụng còn đ/au, chắc tôi đã lăn vài vòng trên giường cho hả dạ rồi.

Ai ngờ, lúc tôi cố tình mặc mát mẻ trêu ghẹo thì Lý Tây Xuyên chẳng động đậy, vậy mà khi tôi đ/au đến ch*t đi sống lại thì lại bị hắn “phản công”.

Xem ra, ngày bẻ cong trai thẳng đã không còn xa nữa rồi!

Tận dụng “đặc quyền người bị thương”, tôi bắt đầu mè nheo mỗi ngày.

Hôm thì nhờ Lý Tây Xuyên m/ua trà sữa, hôm thì đòi hắn đến đón.

Hôm khác lại lấy hắn làm gối ôm, thoải mái nằm lên ghế sofa, còn cấm hắn cựa quậy.

Lý Tây Xuyên mà động, tôi liền kêu đ/au.

Cuối cùng hắn đành chịu thua, lạnh mặt nhìn tôi:

“Du An, có phải tôi nuông chiều cậu quá rồi không?”

“Đúng rồi.”

Tôi gật đầu cái rụp, còn mặt dày chỉ huy hắn đổi kênh.

Lý Tây Xuyên bấm điều khiển, thoáng nhớ ra chuyện vừa trách móc, vừa tức vừa buồn cười.

Tôi thì giả bộ ngây thơ, nhưng trong lòng lại vui như mở hội.

Hê hê, con cá nhỏ này bắt đầu ngoi lên rồi!

Trong nhiều chuyện, Lý Tây Xuyên quả thật chiều tôi.

Chỉ có một điều cứng nhắc... đó là chưa khỏi hẳn thì cấm ăn đồ dầu mỡ cay nóng.

Tôi thèm đến phát đi/ên, năn nỉ không ăn thua, đành dỗi dằn tuyệt thực.

Hắn chỉ liếc một cái, chẳng dỗ, chẳng quát.

Tối đó, Lý Tây Xuyên xách một đống đồ ăn từ siêu thị về, chui ngay vào bếp.

Tôi quên luôn mình đang gi/ận, chạy theo tò mò:

“Cậu học nấu ăn từ bao giờ thế?”

Lý Tây Xuyên chẳng trả lời thẳng, chỉ nói:

“Hồi đó ba tôi nhờ một tay nấu ăn mà cưới được mẹ tôi.”

Tôi nghe xong, tim không khỏi nhảy nhót.

Đây chẳng phải ám chỉ rõ mồn một là hắn muốn “hạ gục” tôi... bắt đầu từ dạ dày sao?

Đúng rồi, chính là thế, không chấp nhận phản bác!

Hai phút sau, tôi thấy thật ra Lý Tây Xuyên không cần tốn công thế.

Một anh chàng cao mét tám lăm, đẹp trai lạnh lùng, đứng trong bếp dù lóng ngóng không bật nổi bếp ga… cũng đã đủ làm người ta nuốt nước miếng ừng ực rồi.

Cái cảm giác trai ngầu hóa “ông chồng đảm” ấy, tôi sao mà rời mắt cho được.

Cần gì cơm canh, chỉ cần hắn thôi cũng đủ!

Tôi đang ngắm say sưa, Lý Tây Xuyên bỗng nói:

“Lau nước miếng đi.”

Tôi theo phản xạ làm ngay, còn nhanh trí chữa ch/áy:

“Cậu nấu cơm thơm quá, tôi thèm đấy!”

Lý Tây Xuyên: “Hừ.”

Tôi lúc này mới chịu đưa mắt sang bếp…

Ừm, bếp vẫn lạnh, nồi vẫn trống.

Hu hu, cái gì mà thơm làm tôi thèm chứ—hoàn toàn là tự tôi ảo tưởng ra!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
12 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cân Hồn

Chương 8
Sau khi yểu mệnh, linh hồn ta phiêu dạt tới âm phủ xếp hàng chờ đầu thai. Thế nhưng, lại bị quan cai quản cân hồn chặn lại. "Linh hồn ngươi có điểm bất thường, kiếp trước ngươi mang theo đại công đức, kiếp này vốn dĩ phải thuận buồm xuôi gió, cớ sao lại sống khổ sở nhường ấy?" Ta ngẩn người. Thuở nhỏ ta mất cả phụ mẫu, phiêu bạt khắp chốn, quả thực đã sống rất khổ. Nhưng về sau nhờ vào nỗ lực của bản thân mà trở thành bậc cự phú một phương, cơm áo không lo, chẳng thể gọi là khổ được. Thế nhưng quan cai quản cân hồn lại nhíu mày: "Không đúng, không đúng, mệnh cách của ngươi quý không thể tả, ít nhất cũng phải là bậc mẫu nghi thiên hạ." "Có kẻ đã đánh tráo mệnh cách của ngươi." "Việc ngươi yểu mệnh cũng là để gánh thay tai ương cho kẻ đó." "Ngươi phải quay lại dương gian, đòi lại mệnh của chính mình."
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
63