Về đến nhà, Lý Tây Xuyên nhất quyết đòi bôi th/uốc cho tôi.

Hắn thẳng thừng nói:

“Vén áo lên.”

Tôi x/ấu hổ xoắn xuýt:

“Thôi… không cần đâu.”

“Vén lên.”

Giọng hắn trầm hẳn xuống, khiến tôi không dám cãi, ngoan ngoãn vén áo.

Da tôi vốn trắng, dễ để lại dấu vết, thêm hai cú đ/á mạnh của tên cặn bã kia, bụng giờ chi chít vết bầm tím nhìn mà phát hoảng.

“DM!”

Lý Tây Xuyên buột miệng ch/ửi một câu, ánh mắt tối sầm lại.

Tôi còn sợ hắn lỡ tay bôi mạnh sẽ đ/au thêm, nào ngờ hắn cứ đứng nhìn, mãi chẳng động vào.

Như thể không nỡ, sợ làm tôi khó chịu.

Trong lòng tôi dâng lên đợt sóng ngọt ngào, bèn mạnh miệng nói:

“Cậu cứ bôi đi, tôi không sợ đ/au đâu.”

Và rồi… tôi phải trả giá đắt cho câu nói đó.

Vừa lúc tay Lý Tây Xuyên áp lên, một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, khiến tôi không kìm được r/un r/ẩy.

Hắn liếc mắt:

“đ/au à?”

Tôi vội lắc đầu, lại gật đầu.

Suýt nữa thì lộ mất tâm trạng hưng phấn khó nói thành lời.

Nhưng ngay sau đó, sự thật phũ phàng dập tắt hết mộng tưởng trong đầu tôi.

“A—! đ/au đ/au đ/au! Nhẹ chút thôi… tôi xin cậu… không muốn nữa… Lý Tây Xuyên!”

“Im miệng.”

Bị đá/nh đã khổ, còn bị quát nữa.

Uất ức, tôi nhắm tịt mắt, cắn răng chịu đựng cho đến khi “hình cụ” kết thúc.

“Nhìn tôi.” Lý Tây Xuyên ở bên ra lệnh.

Tôi ngoảnh đi.

Vừa định thỏa hiệp, hắn lại khẽ nói, giọng hơi gượng:

“…Vừa rồi không phải cố ý làm đ/au cậu.”

Tôi mở mắt nhìn hắn:

“Thế là gì?”

Lý Tây Xuyên nghiêng đầu tránh ánh mắt tôi, vành tai ửng đỏ.

Tôi mới chợt nhận ra—cái cách mình rên rỉ ban nãy, từ câu chữ đến giọng điệu… nghe sao mà không đứng đắn chút nào.

Mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp thanh minh:

“Không phải thế! Tôi không có!”

Lý Tây Xuyên gật đầu, c/ắt ngang:

“Được rồi, nghỉ đi.”

Nói xong liền quay lưng bước nhanh ra ngoài, bóng lưng lộ rõ vẻ bối rối… hơn nữa còn đi nhịp loạng choạng!

Đúng là bỏ chạy thật.

Nếu không phải vì bụng còn đ/au, chắc tôi đã lăn vài vòng trên giường cho hả dạ rồi.

Ai ngờ, lúc tôi cố tình mặc mát mẻ trêu ghẹo thì Lý Tây Xuyên chẳng động đậy, vậy mà khi tôi đ/au đến ch*t đi sống lại thì lại bị hắn “phản công”.

Xem ra, ngày bẻ cong trai thẳng đã không còn xa nữa rồi!

Tận dụng “đặc quyền người bị thương”, tôi bắt đầu mè nheo mỗi ngày.

Hôm thì nhờ Lý Tây Xuyên m/ua trà sữa, hôm thì đòi hắn đến đón.

Hôm khác lại lấy hắn làm gối ôm, thoải mái nằm lên ghế sofa, còn cấm hắn cựa quậy.

Lý Tây Xuyên mà động, tôi liền kêu đ/au.

Cuối cùng hắn đành chịu thua, lạnh mặt nhìn tôi:

“Du An, có phải tôi nuông chiều cậu quá rồi không?”

“Đúng rồi.”

Tôi gật đầu cái rụp, còn mặt dày chỉ huy hắn đổi kênh.

Lý Tây Xuyên bấm điều khiển, thoáng nhớ ra chuyện vừa trách móc, vừa tức vừa buồn cười.

Tôi thì giả bộ ngây thơ, nhưng trong lòng lại vui như mở hội.

Hê hê, con cá nhỏ này bắt đầu ngoi lên rồi!

Trong nhiều chuyện, Lý Tây Xuyên quả thật chiều tôi.

Chỉ có một điều cứng nhắc... đó là chưa khỏi hẳn thì cấm ăn đồ dầu mỡ cay nóng.

Tôi thèm đến phát đi/ên, năn nỉ không ăn thua, đành dỗi dằn tuyệt thực.

Hắn chỉ liếc một cái, chẳng dỗ, chẳng quát.

Tối đó, Lý Tây Xuyên xách một đống đồ ăn từ siêu thị về, chui ngay vào bếp.

Tôi quên luôn mình đang gi/ận, chạy theo tò mò:

“Cậu học nấu ăn từ bao giờ thế?”

Lý Tây Xuyên chẳng trả lời thẳng, chỉ nói:

“Hồi đó ba tôi nhờ một tay nấu ăn mà cưới được mẹ tôi.”

Tôi nghe xong, tim không khỏi nhảy nhót.

Đây chẳng phải ám chỉ rõ mồn một là hắn muốn “hạ gục” tôi... bắt đầu từ dạ dày sao?

Đúng rồi, chính là thế, không chấp nhận phản bác!

Hai phút sau, tôi thấy thật ra Lý Tây Xuyên không cần tốn công thế.

Một anh chàng cao mét tám lăm, đẹp trai lạnh lùng, đứng trong bếp dù lóng ngóng không bật nổi bếp ga… cũng đã đủ làm người ta nuốt nước miếng ừng ực rồi.

Cái cảm giác trai ngầu hóa “ông chồng đảm” ấy, tôi sao mà rời mắt cho được.

Cần gì cơm canh, chỉ cần hắn thôi cũng đủ!

Tôi đang ngắm say sưa, Lý Tây Xuyên bỗng nói:

“Lau nước miếng đi.”

Tôi theo phản xạ làm ngay, còn nhanh trí chữa ch/áy:

“Cậu nấu cơm thơm quá, tôi thèm đấy!”

Lý Tây Xuyên: “Hừ.”

Tôi lúc này mới chịu đưa mắt sang bếp…

Ừm, bếp vẫn lạnh, nồi vẫn trống.

Hu hu, cái gì mà thơm làm tôi thèm chứ—hoàn toàn là tự tôi ảo tưởng ra!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm