Omega Của Tôi Là Một Viên Kẹo

Chương 3

16/09/2026 07:56

Bùi Diễn bước về phía tôi một bước, tôi lùi lại một bước.

Anh khựng lại.

"Những gì cậu thấy không phải là toàn bộ sự thật."

"Vậy toàn bộ sự thật là gì?" Tôi nhìn xoáy vào mắt anh: "Anh nói tôi nghe xem, toàn bộ là cái gì?"

Bùi Diễn không trả lời.

Sự im lặng còn sắc bén hơn bất kỳ lời biện bạch nào, giống hệt một nhát d/ao.

Pheromone của tôi bắt đầu mất kiểm soát, nồng độ tăng vọt đến mức nguy hiểm chỉ trong vài giây.

Chuông báo động ngoài hành lang vang lên, có tiếng người hô hoán sơ tán, tiếng bước chân lộn xộn ngày càng xa dần.

Cả tầng lầu ai nấy đều bỏ chạy, chỉ có Bùi Diễn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ không hề nhúc nhích.

Pheromone của anh cũng được giải phóng, muốn trung hòa chướng khí đ/ộc hại quanh tôi, nhưng cảm xúc của tôi quá đỗi mãnh liệt, vượt xa giới hạn mà anh có thể xử lý.

Tôi thấy sắc mặt anh bắt đầu trắng bệch, mồ hôi rịn ra trên trán, nhưng anh vẫn bước về phía tôi.

"Đừng qua đây!" Giọng tôi gào đến khản đặc: "Tôi bảo anh đừng qua đây!"

Bước chân của Bùi Diễn vẫn không dừng lại.

Khi anh bước đến trước mặt tôi, cổ áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi, vết thương cũ trên mu bàn tay vẫn chưa lành hẳn, vết bỏng rát mới lại lan rộng dưới lớp da.

Anh vươn tay định chạm vào tôi, tôi lập tức hung hăng hất mạnh tay anh ra.

"Tôi biết ngay mà." Giọng tôi r/un r/ẩy: "Tôi biết ngay là sẽ chẳng có ai thực sự muốn lại gần tôi cả, tất cả đều có mục đích, tất cả đều là giả dối."

Tay Bùi Diễn cứng đờ giữa không trung.

Tôi quay lưng cắm cúi chạy ra cửa. Khi chạy ra đến hành lang, sau lưng truyền đến một tiếng ngã trầm đục.

Tôi không dừng lại.

05

Tôi lại bị nh/ốt vào khoang cách ly.

Lần này tôi không phản kháng. Khi cánh cửa sắt đóng lại, tôi thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Đây mới là nơi tôi nên ở, sâu ba trăm mét dưới lòng đất, không có cửa sổ, không có ai, và cũng chẳng có ai bị tôi làm tổn thương nữa.

Ngày thứ ba, bộ đàm vang lên.

Nó reo đúng ba mươi bảy lần, tôi đã đếm.

Đến lần thứ ba mươi tám thì tôi phiền, vỗ mạnh một cái lên đó: "Nói xong thì cút nhanh lên."

Trong bộ đàm im lặng hai giây, sau đó giọng nói của Bùi Diễn truyền đến, khản đặc vô cùng: "Tôi xuất viện rồi."

Tôi không tiếp lời.

"Hôm đó sau khi cậu rời đi, tôi ngất khoảng bốn mươi phút, không nghiêm trọng lắm."

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.

"Quý Hạc Minh, dự án đó là do tôi chủ động xin tiếp quản."

"..."

"Bởi vì nếu tôi không nhận dự án này, kế hoạch tiếp theo của bọn họ là mổ sống c/ắt bỏ tuyến thể của cậu."

Trong bộ đàm truyền đến tiếng hít thở nặng nhọc của anh:

"Báo cáo là do tôi viết, đó là để trì hoãn bọn họ. Nhưng kết luận cuối cùng tôi đưa ra là việc vũ khí hóa không có tính khả thi."

"Quý Hạc Minh, tôi cần thời gian để hạ mức độ nguy hiểm của cậu xuống, để lôi cậu hoàn toàn ra khỏi cái hệ thống ăn th!t người này."

"Cho tôi thêm ba tháng nữa, tôi hứa sẽ mang lại cho cậu tự do thực sự."

Anh dừng lại một chút.

"Ba tháng sau, tôi sẽ đưa cậu ra ngoài. Không phải là đến viện nghiên c/ứu, mà là ra ngoài thực sự."

Tôi tựa lưng vào tường từ từ trượt ngồi xuống đất. Muốn m/ắng anh, muốn hỏi anh tại sao không nói sớm, muốn hỏi vết thương trên tay anh đã khỏi chưa.

Nhưng cuối cùng tôi chẳng nói gì cả, chỉ đưa tay vặn âm lượng bộ đàm to lên một mức.

Dường như Bùi Diễn nghe thấy tiếng "cạch" rất khẽ ấy, anh bật cười nhẹ.

"Ngủ ngon nhé, Quý Hạc Minh."

Tôi không đáp lại.

Nhưng tôi cũng không tắt bộ đàm.

06

Chín giờ tối ngày thứ bốn mươi, bộ đàm không vang lên.

Chín giờ mười phút, không reo. Chín giờ rưỡi, cũng không reo.

Tôi bắt đầu đứng ngồi không yên.

Mười giờ lẻ ba phút, cửa khoang cách ly mở ra.

Không phải Bùi Diễn.

Một người đàn ông lạ mặt mặc áo blouse trắng bước vào, theo sau là hai binh lính vác sú/ng.

Gã đàn ông nhìn tôi, ánh mắt như đang nhìn một món dụng cụ.

"Mã số TX-0917, thí nghiệm chiết xuất pheromone trên cơ thể sống, giai đoạn một, vui lòng phối hợp."

Tôi lùi lại một bước: "Bùi Diễn đâu?"

"Nghiên c/ứu viên Bùi đã bị điều chuyển khỏi dự án này, từ hôm nay tôi là người phụ trách của cậu."

Gã bước về phía tôi, trên tay cầm một chiếc kim tiêm bằng kim loại nối liền với ống dẫn.

Lưng tôi đ/ập vào tường: "Đừng chạm vào tôi."

"Đây là mệnh lệnh." Gã vươn tay chộp lấy gáy tôi.

Pheromone của tôi bùng n/ổ trong khoảnh khắc đó, không phải là mất kiểm soát, mà là bản năng.

Bàn tay gã đàn ông đó còn chưa chạm vào tôi, cả người đã mềm nhũn gục xuống, miệng và mũi bắt đầu rỉ m/áu.

Hai tên lính ba giây sau cũng đổ gục.

Chuông báo động vang lên, ánh sáng đỏ nhấp nháy trong khoang phòng.

Tôi đứng giữa ba thân thể nằm bẹp dưới đất, ngồi xổm xuống ôm lấy đầu mình.

Lại thế nữa rồi, lại làm hại người khác rồi.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một thứ trong góc khoang phòng mà trước nay chưa từng chú ý đến.

Cửa bảo dưỡng của ống thông gió, nắp đậy có một khe hở, đã bị ai đó từ bên ngoài nạy lỏng ra.

Tôi bò tới dùng sức đẩy mạnh, tấm nắp rơi ra.

Bên trong nhét một chiếc ba lô màu đen, bên ngoài dán một tờ giấy note.

Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng tôi nhận ra, đây là chữ của Bùi Diễn.

"Đi đi. Đừng ngoảnh lại."

Tôi chộp lấy ba lô chui tọt vào trong đường ống.

07

Đường ống vừa hẹp vừa tối, tôi trườn bên trong gần hai mươi phút, đầu gối cọ đến trầy da, khuỷu tay toàn là vết xước.

Lối ra nằm sau một bụi rậm, gió đêm lùa vào phổi lạnh đến mức làm tôi ho sặc sụa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử phế vật chỉ có mỗi sắc đẹp.

Chương 12
Ta là vị Thái tử phế vật chỉ có mỗi sắc đẹp. Thứ ta thích nhất chính là bắt nạt Trạng nguyên lang lạnh lùng cao ngạo — bắt hắn quỳ xuống lau giày cho ta, quỳ xuống đút cơm cho ta, quỳ xuống để ta... Cho đến ngày hôm đó, ta giẫm chân lên ngực hắn, cười đầy giễu cợt: “Chậc, một văn thần mà lại luyện được thân hình to lớn thế này? Nói đi, muốn lén quyến rũ ai?” “Ngươi đường đường là Trạng nguyên lang mà lại thích nam nhân. Chuyện này mà để thiên hạ biết được, chẳng phải ai cũng sẽ mắng ngươi một câu ghê tởm sao?” “Cũng chỉ có bổn Thái tử không chê ngươi, ngày nào cũng bắt ngươi hôn...” Khóe mắt Trạng nguyên lang Tiêu Mộ Tuyết đỏ lên. Ta vốn định cố tình trêu chọc hắn cho vui, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta lại nhìn thấy những dòng bình luận lướt qua: “Thái tử ngu ngốc này vẫn chưa biết Trạng nguyên lang là người của Cửu Hoàng tử sao?” “Trạng nguyên lang chịu khuất thân ở bên hắn, tất cả đều là để mở đường cho Cửu Hoàng tử. Đến lúc đó, tên Thái tử ngu ngốc này sẽ bị giáng chức, rồi bị ném vào khu Bát Đại Hồ Đồng...” “Nhân vật chính thụ, Cửu Hoàng tử, còn ba ngày nữa sẽ hồi kinh. Có kịch hay để xem rồi!” Mà trạng nguyên đang quỳ trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu, lại cất tiếng hỏi: “Hôm nay không hôn sao?”
577
11 Đoạn đầu hương Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm