Dạo gần đây anh ta rất thường xuyên trở về nhà.
Tôi thừa hiểu anh ta đang dốc hết sức lực để thuyết phục và đề cập với người nhà về chuyện cưới xin của hai chúng tôi.
Bố anh ta thời trẻ vốn xuất thân từ trong quân ngũ, còn mẹ anh ta thì quanh năm bận rộn lăn lộn trên thương trường.
Cả hai người đều là những kẻ vô cùng cố chấp và chuyên quyền đ/ộc đoán.
Rất nhiều chuyện căn bản không hề đơn giản như anh ta nghĩ.
Thế nên khi nhìn thấy anh ta mang theo một thân thể đầy rẫy những vết thương trở về nhà, tôi chẳng có chút gì gọi là ngạc nhiên cả.
Trên gương mặt nhợt nhạt của anh ta, dấu vết của những cái t/át đỏ gay đến mức chuyển sang màu tím bầm hiện lên vô cùng rõ rệt. Đợi đến lúc anh ta cởi bỏ y phục ra, trên tấm lưng còn hằn sâu những vết lằn roj vọt do bị gậy gộc đá/nh đ/ập.
Đến cả đầu gối cũng đã bị quỳ cho rá/ch cả da chảy m/áu.
Anh ta cố gắng nhếch khóe môi lên nở một nụ cười, thế nhưng lại vô tình làm động đến vết thương khiến đôi lông mày khẽ chau lại đ/au đớn.
Anh ta nói: "Em xem này, tôi đã bảo là tôi chắc chắn sẽ có cách bắt bọn họ phải đồng ý mà."
Tôi bàng hoàng kinh ngạc trước sự cố chấp đi/ên cuồ/ng của anh ta, cho đến tận khi anh ta để mặc cho cơ thể mềm nhũn mệt mỏi của mình rúc gọn vào trong lòng tôi.
Theo bản năng, tôi đưa hai tay ra để ôm đón lấy anh ta.
Chương 9:
"Thẩm Bình Thu, em không chịu dỗ dành tôi lấy một câu nào sao?"
Giọng nói của anh ta trầm hẳn xuống, một loại cảm xúc bất an xen lẫn hụt hẵng tủi thân nào đó nương theo phần da th!t đang tiếp xúc gắn kết truyền thẳng sang tôi.
"Tôi thấy hơi đ/au."
Tôi khẽ chạm nhẹ vào vết thương trên người anh ta một cái, không nói một lời nào.
"Em vẫn còn yêu tôi chứ?"
Thanh âm ngập tràn sự hoang mang cùng luống cuống vô vọng.
"Em vẫn còn thương tôi mà đúng không," anh ta không ngừng lay lay cánh tay tôi: "Em nói gì đi chứ."
Tôi đưa mắt đảo quanh nhìn gian phòng ngủ nơi chúng tôi đã cùng nhau chung sống suốt năm năm qua.
Cất lời nói một câu vô cùng nhạt nhòa: "Tôi yêu anh."
Lúc này anh ta mới thoáng nở một nụ cười, sử dụng tuyệt chiêu mà ngày thường bản thân thành thục và đắc ý nhất để làm nũng với tôi: "Sao mà nghe có vẻ qua loa đại khái thế."
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc anh ta.
Thế nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác trống rỗng như vừa mất đi một thứ gì đó.
Ngày hôm đó anh ta chê bai tôi nói lời qua loa, nhưng không sao cả, bởi vì đó đã là lần cuối cùng rồi.