Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 714: Chỉ có thể nhìn vận may

05/03/2025 18:05

Beta: Gemini

…………………………………..

Vẻ mặt Hà Tuấn Thành có chút khó coi, “Mộng Kỳ, anh khuyên em đừng ôm hi vọng quá lớn, phó chủ tịch này tính cách rất cổ quái, nếu như là nghệ sĩ truyền thông Quang Diệu tìm anh ta tạo mẫu, anh ta vài xu cũng không thu, nhưng người bên ngoài Quang Diệu, coi như là tổng công ty Hoàn Cầu, cái đó cũng phải xem tâm tình của anh ta, hơn nữa ra giá vô cùng cao!

Ngay cả như vậy, người tìm anh ta vẫn là nối liền không dứt, rất khó mời, anh biết quản lý Trịnh của hiệp hội Thời Thượng, đến lúc đó có thể để cho anh ta giúp đỡ liên hệ dẫn đường, nhưng rốt cuộc có thể mời tới hay không, cũng chỉ có thể xem vận may…”

Thẩm Mộng Kỳ nghe vậy cau mày, “Bất quá là một nhà tạo mẫu mà thôi, cái giá lớn như vậy…”

Bên cạnh, một nhà tạo mẫu của giải trí Tụ Tinh nghe vậy vội mở miệng, “Đại tiểu thư, cô cũng chớ xem thường nhà tạo mẫu, nơi như giới giải trí này, trang điểm và tạo mẫu qu/an h/ệ đến sinh tử của nghệ sĩ, một nhà tạo mẫu có tiêu chuẩn trong nghề khó tìm, huống chi lại là loại đại thần hằng đầu như Felix này có thể hóa thứ tầm thường thành thần kỳ, anh ta hiện tại nóng bỏng tay, coi như là vượt qua một đường cũng muốn đối với anh ta ăn nói khép nép!”

Hà Tuấn Thành cũng tán đồng gật đầu một cái, “Là như vậy không sai…”

Lúc này, cách đó không xa truyền tới tiếng người, là quản lý Trịnh của hiệp hội Thời Thượng đến rồi.

“Mộng Kỳ, quản lý Trịnh đến rồi! Nhanh!”

Hà Tuấn Thành đợi nửa ngày, rốt cục mới đẩy ra đám người, mang theo Thẩm Mộng Kỳ đến gần tiếp lời.

“Quản lý Trịnh, anh khỏe anh khỏe chứ, tôi là Hà Tuấn Thành của Tụ Tinh giải trí, lần trước chúng ta đã gặp!”

Quản lý Trịnh trước gật đầu một cái, ngay sau đó nâng lên ly rư/ợu trong tay, “Hà tổng giám, còn không có chúc mừng amh lần này vào vòng giải trăm hoa! Tác phẩm rất đặc sắc! Liền chủ Tịch đại nhân cũng khen ngợi rất nhiều!”

“Cảm ơn cảm ơn, quản lý Trịnh anh quá khách khí!” Hà Tuấn Thành cười hỏi han một phen, ngay sau đó hỏi chuyện chính, “Quản lý Trịnh, không biết… Phó chủ tịch có tới không? Chuyện hôm trước tôi nới với anh, anh thấy thế nào rồi? Có thể hay không nghĩ biện pháp hẹn anh ta ra gặp mặt?”

Quản lý Trịnh nghe vậy, lắc lắc đầu nói, “Hẹn Felix gặp mặt? Tháng sau khai mạc tuần lễ thời trang quốc tế Lạc Lâm, cơ hồ tất cả mọi người đều đang đứng xếp hàng tìm anh ta, nếu như là nghệ sĩ truyền thông Quang Diệu ngược lại còn dễ nói, về phần những công ty khác…”

Bộ dạng vẻ mặt quản lý Trịnh trong lòng mọi người biết rõ, vỗ bả vai của hắn ta một cái nói, “Tối nay anh có thể cùng Felix nói mấy câu chính là vận khí tốt rồi, chờ đi!”

Hà Tuấn Thành vội nói, “Vâng vâng vâng, bao lâu chúng tôi đều có thể chờ, làm phiền anh quay đầu giúp đỡ tiến cử một cái là được…”

Quản lý Trịnh đang muốn mở miệng, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, vì vậy bận rộn đi tới một bên nghe điện thoại, thái độ vô cùng ân cần.

“Alo, phó chủ tịch, ngài đến chưa? Cái gì? Tại sao có thể như vậy? Có quan trọng không? Ngài người không có sao chứ? Không có việc gì là tốt rồi không có việc gì là tốt rồi, quần áo cái này không thành vấn đề, tôi liền tự mình đi chuẩn bị vì ngài… Được được được…”

Quản lý Trịnh sau khi gọi điện thoại xong, đối với đám người Hà Tuấn Thành mở miệng, “Các vị, tôi bên này còn có việc phải làm, xin đi trước!”

“Được rồi tốt, anh đi làm việc đi!” Mọi người vội vàng đem người đưa đi.

Sau khi quản lý Trịnh đi, mọi người tụ ba tụ năm vây ở một chỗ bát quái.

“Mới vừa rồi quản lý Trịnh là nghe điện thoại của phó chủ tịch? Là xảy ra chuyện gì sao?”

“Hình như là trên đường xảy ra chút trở ngại trễ nãi rồi…”

“Nhắc tới, Felix này rốt cuộc là lai lịch gì? Nếu trâu bò như vậy, tại sao không đi công ty lớn một chút, khăng khăng một mực ở lại cái góc nhỏ Quang Diệu như vậy?”

“Không biết, chỉ biết anh ta ban đầu là được tổng giám bộ kinh tế truyền thông Quang Diệu đào qua… Hơn nữa hiện tại Quang Diệu thật ra thì cũng không tệ chứ?”

……..

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bốn bề cửa đóng

Chương 6
Ngay từ nhỏ, bố đã dạy tôi rằng gia tộc chúng tôi đời đời phục vụ cho Cục Quản lý Không-Thời Gian. Đến tuổi trưởng thành, tôi sẽ phải xuyên không về thời cổ đại để thực hiện nhiệm vụ. Nhiệm vụ được phân ngẫu nhiên, không thể lựa chọn. Và thân phận tôi bốc trúng chính là kỹ nữ trong lầu xanh. Để hoàn thành nhiệm vụ, từ năm mười hai tuổi, bố mẹ đã bắt đầu huấn luyện tôi đặc biệt: cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú, biết nghe ngóng nắm bắt tình hình, không thiếu món nào. Tôi cắn răng chịu đựng suốt sáu năm trời, cuối cùng cũng đợi đến ngày tròn mười tám tuổi để xuyên không. Dựa vào những kỹ năng đã khắc sâu vào xương tủy từ bé, tôi ở thời cổ đại như cá gặp nước, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió. Nhiệm vụ tiến triển vô cùng suôn sẻ, chỉ còn một bước cuối cùng là có thể hoàn thành xuất sắc. Nhưng ngay lúc này, tôi đột nhiên phát hiện một chiếc camera trên tường.
Hiện đại
Nữ Cường
0