Ngày hôm sau, tôi phát hiện ra ông ta không kìm nén được nữa, bắt đầu hành động rồi.
Đầu tiên, ông ta tung vài lời lẽ bôi nhọ tôi vào nhóm chat chung cư nhưng mọi người đã quá rành bản chất của ông ta nên chẳng m/a nào thèm để ý.
Thấy móm, ông ta chuyển hướng sang chiến trường mạng.
Chị chủ nhà tầng dưới từng bàn luận chuyện nuôi mèo với tôi đã nhắn tin riêng, gửi cho tôi một đường link video, khuyên tôi nên cân nhắc báo cảnh sát xử lý.
Mở đầu video là bức ảnh chụp lén tôi lúc đi xuống lầu vứt rác. Trong ảnh, tôi mặc bộ đồ ngủ lụa, chân xỏ dép lê xộc xệch, tay cầm vỏ hộp đồ ăn Nhật Bản vừa gọi hôm đó.
Phải công nhận, góc chụp làm tôi trông khá g/ầy. Chỉ có điều là dìm chiều cao của tôi xuống ít nhất năm phân, tôi thầm đ/á/nh giá kỹ thuật chụp tr/ộm của kẻ này trong bụng.
Vuốt tiếp, là một đoạn tin nhắn chat đã được làm mờ avatar và tên.
Vừa nhìn thấy, tôi đã phì cười.
Đại ý của đoạn tin nhắn là người phụ nữ trong ảnh ngày nào cũng dẫn một thằng đàn ông khác nhau về khu chung cư, khiến cư dân ai nấy đều đ/au đầu nhức óc.
Còn nói tôi nhìn phát là biết làm “nghề nghiệp đặc th/ù”, làm băng hoại đạo đức lối sống của cả khu, thậm chí còn làm ảnh hưởng đến cả giá nhà đất ở đây nữa chứ.
Tin nhắn miêu tả chi tiết, sống động đến mức chính bản thân tôi đọc xong cũng suýt tin sái cổ.
Mở phần bình luận ra, cư dân mạng đã lao vào ch/ửi bới ầm ĩ, bắt đầu màn tế sống tôi.
[Nhìn cái kiểu ăn mặc kia là biết loại không đàng hoàng rồi. Con gái nhà lành ai lại mặc thế?]
[Cái hộp đồ ăn Nhật trên tay ả đắt lòi kèn ra đấy, bằng cả tháng lương của tôi. Không đi làm phò thì lấy đâu ra tiền mà bú cái loại đấy?]
[Cái thứ này tao gặp nhiều rồi, chủ thớt ở cùng khu với ả đúng là xui xẻo vãi. Có thể làm đơn tập thể đuổi ả đi được không?]
Giữa một rừng bình luận bốc mùi hôi thối, vẫn lác đ/á/c vài người nắm rõ tình hình lên tiếng bênh vực tôi, hoặc đưa ra những bình luận trung lập nhưng ngay lập tức bị ăn ch/ửi sấp mặt đến mức phải xóa comment, thậm chí bị report khóa cả tài khoản.
Tôi vừa nhóp nhép ăn vặt, vừa lướt xem những bình luận này, cảm thấy đám người này đúng là thú vị thật. Nhưng tôi không định ra tay vội, vì thời cơ chưa đến. Tôi muốn để sự việc lên men thêm chút nữa.
Sang ngày hôm sau, video kia đã chễm chệ leo lên top trending của nền tảng, mượn sức nóng đó, ông ta lại tung thêm một video mới.
Lần này, ông ta quay túi thức ăn cho mèo của tôi, mỉa mai tôi ngày nào cũng cho mèo ăn đồ đắt tiền như thế, đối xử với mèo còn tốt hơn cả đối với bố mẹ ruột.
Rồi lại tung thêm giấy tờ nằm viện của con trai ông ta, vu khống rằng vì tôi chướng mắt con trai ông ta nên đã hạ đ/ộc vào hộp cơm ngoài của thằng bé, hại đứa trẻ phải đi cấp c/ứu.
Ông ta chĩa mặt vào ống kính khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem, diễn vai một người cha yêu thương con cái đến tận cùng. Tôi xem mà phải thở dài cảm thán kỹ năng diễn xuất của ông ta quá đỉnh.
Tôi thả tim cho video của ông ta một cái rồi đắp chăn đi ngủ một giấc thật ngon.
Hôm sau là thứ Hai cũng là lúc thời gian chín muồi cho kế hoạch của tôi.
Đều là người cùng khu, ông ta làm việc ở đâu cũng dễ dò la thôi.
Thế là từ sáng sớm tinh mơ, tôi đã thuê một nhóm “bảo kê”, rồng rắn kéo nhau đến công ty của ông ta.