Một mình thì sống sao cũng được, nhưng giờ có thêm một đứa trẻ, việc ở ký túc xá trở nên bất tiện.

Cắn răng một chút, tôi thuê một căn nhà bên ngoài.

Căn nhà không lớn, nhưng đối với chúng tôi lúc đó, có một chỗ để về đã là đủ.

Nuôi trẻ con không dễ như tôi nghĩ.

Thẩm Mục Xuyên lúc đó mới sáu tuổi, vừa đủ tuổi vào tiểu học.

Nhưng thằng bé thậm chí còn chưa biết đọc chữ.

Khó khăn lắm tôi mới đưa nó vào được trường học.

Học phí thì miễn cưỡng xoay sở, nhưng tiền sách vở, đồng phục, thứ nào cũng không thể thiếu.

Nhìn đống chi phí ngày càng tăng, tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đã quá nóng vội khi đưa thằng bé về.

May mà Thẩm Mục Xuyên không làm tôi thất vọng.

Chỉ trong một học kỳ, thằng bé không chỉ đuổi kịp bài vở mà còn vươn lên từ thứ hạng cuối lên vị trí đầu bảng.

Nhưng càng lớn, chi tiêu càng tăng, khiến tài chính gia đình trở nên thiếu trước hụt sau.

Để ki/ếm tiền, tôi bắt đầu nhận làm đủ loại công việc.

Ngày nào cũng ra ngoài từ sáng sớm, tối muộn mới về.

Những lúc mệt mỏi đến mức không nhấc nổi người, tôi ôm lấy thằng bé đang ngủ say, cảm giác như có thêm sức mạnh để tiếp tục.

Những năm đó, tôi đã làm hầu như tất cả các công việc.

Phụ hồ, làm phục vụ, giao hàng, lái xe công nghệ.

Sau này, khi làm phục vụ quầy bar, tôi tình cờ được người quản lý hiện tại là Lý Mộc phát hiện.

Anh ta nói có thể dẫn dắt tôi ki/ếm tiền, thế là tôi bước chân vào làng giải trí.

Người ta nói, làm trái ngành giống như bước vào một thế giới khác, quả không sai.

Thời gian đầu, sự non nớt khi mới vào nghề, kỹ năng diễn xuất tệ hại và dáng vẻ quê mùa chưa hoàn toàn l/ột x/á/c, tất cả đều trở thành điểm yếu để người khác chỉ trích.

Ngay cả Lý Mộc cũng từng nói, nếu không nhờ gương mặt của tôi còn tạm chấp nhận được, anh ta đã bỏ mặc từ lâu.

Tôi không thể phản bác gì, vì anh ta nói đúng.

Nhưng lúc đó, tôi bất ngờ cảm thấy biết ơn.

Cảm ơn cha mẹ sinh ra tôi, dù không rõ họ là ai, đã ban cho tôi một gương mặt để rồi một ngày nào đó, tôi có thể sống dựa vào nó.

Để đứng vững trong làng giải trí, tôi bắt đầu nghiên c/ứu diễn xuất, học cách ăn mặc và luyện tập dáng đi.

Có lần, khi tôi mặc vest về nhà, Thẩm Mục Xuyên nhìn chằm chằm tôi rất lâu rồi nói: “Anh chẳng giống anh của em chút nào nữa.”

Tôi bật cười, vỗ một cái vào mông thằng bé: “Nếu anh không phải anh em, em định nhận ai làm anh?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6