Lại một lần đ/á/nh dấu tạm thời nữa qua đi.
Tôi tựa lưng vào đầu giường, từ từ định thần lại sau cơn choáng váng tột độ.
Tuyến thể sưng tấy và đ/au rát, giọng nói của Hoắc Minh Tranh văng vẳng bên tai cứ như bị ngâm trong nước, ồm ồm, nghe không được rõ cho lắm.
Nhưng lại chẳng khó để nhận ra sự chế giễu bỡn cợt trong lời nói ấy.
"Một cái đ/á/nh dấu tạm thời, chắc đủ để cậu về báo cáo kết quả rồi chứ?"
Tôi ngửa đầu lên, khóe miệng gượng gạo kéo ra một nụ cười.
"Ừm, cảm ơn anh."
"Tuần này có thể về nhà ăn cơm cùng tôi không? Bố tôi muốn gặp anh."
Hoắc Minh Tranh nhướng mày, trong mắt xẹt qua một tia chán gh/ét.
"Là muốn gặp tôi, hay là muốn gặp bản kế hoạch dự án trong tay tôi hả?"
Hắn mang vẻ mặt đầy cợt nhả, đột nhiên vươn tay bóp ch/ặt mặt tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Bảo ông ta không cần phải vội vã hám lợi như thế đâu."
"Dù sao thì, ông ta có thể b/án cả đứa con trai duy nhất cho tôi, thì một bản dự án cỏn con có là gì, cũng không phải là tôi không thể nhường được."
Trong phòng ngủ tràn ngập mùi tin tức tố Alpha nồng nặc, khiến người ta có chút khó thở.
Hắn đang tức gi/ận.
Tôi bình tĩnh rủ mắt xuống.
"Được, tôi biết rồi, tôi sẽ về nói lại với ông ấy."