Một ngày nọ, tôi nhận được điện thoại của Đường Hà:
"Tần thiếu gia, tôi xin cậu giúp tôi với!”
"Cậu đi gặp Thẩm Luật đi có được không? Tôi thực sự rất sợ!”
"Bây giờ ngày nào hắn cũng bám theo theo dõi tôi."
Giọng Đường Hà mang theo tiếng nức nở.
"Hắn cho rằng chính tôi đã h/ủy ho/ại tất cả mọi thứ của hắn, hắn muốn gi*t tôi!"
Tôi cười khẩy: "Đó chẳng phải là sự thật sao?"
Tôi tiện tay cúp máy luôn.
Hoàn toàn không để tâm đến cuộc gọi này.
Ai mà ngờ một ngày sau.
Đường Hà lại thực sự ch*t rồi.
Cô ta bị một chiếc ô tô phóng tốc độ cao đ/âm bay, t/ử vo/ng ngay tại chỗ.
Chiếc xe gây t/ai n/ạn đã bỏ trốn, không rõ tung tích.
Lúc lướt xem bản tin này.
Tôi lại nhận được một tin nhắn từ số lạ.
"Tất cả là tại con ả ch*t ti/ệt đó nên tôi mới trở nên nông nỗi này.”
"Rõ ràng chúng ta có thể làm anh em tốt cả đời cơ mà.”
"Bây giờ cô ta ch*t rồi, cậu đã ng/uôi gi/ận chưa?”
"Chúng ta có thể quay lại như trước kia được không?"
Đầu tôi đ/au như búa bổ.
Từ phía sau vươn ra một cánh tay trắng lạnh.
Phong Thời rút lấy điện thoại của tôi.
"Kẻ gây ra án mạng đã bị truy nã rồi.”
"Đừng dây dưa nữa."
"Vâng." Tôi day day thái dương, nằm vật xuống giường.
Ôm cô vợ xinh đẹp ngủ một giấc thật ngon.
Kệ x/á/c đi.
Chẳng liên quan gì tới tôi.