Tình cảnh hiện tại thật kỳ quái.

Hai tay hai chân tôi đều bị trói ch/ặt bằng dây thừng thô, trước mặt là một chàng trai tóc vàng, gương mặt đẹp đến sửng sốt.

Hắn mặc chiếc áo sơ mi đen mò từ tủ quần áo của tôi, hung hăng bóp lấy cằm tôi.

"Tại sao... lại đi thiến tôi?"

Tôi lắc đầu cố thoát ra, nhưng tay hắn siết quá ch/ặt.

"Cậu là thằng nào? B/ắt c/óc là phạm pháp biết không?"

Chàng trai suy nghĩ hai giây, chậm rãi nhả ra ba chữ:

"Chiêu... Đào Hoa."

Tôi gi/ật mình.

Chiêu Đào Hoa là tên con mèo mướp nhà tôi.

Vì nó suốt ngày lân la với lũ mèo hoang, tôi sợ nó làm bụng mèo nào phình lên, nên chiều nay tôi đã xin nghỉ làm đưa nó đi triệt sản.

Tôi nhìn hắn từ đầu đến chân.

"Không lẽ nào... mèo thành tinh?"

Chàng trai khịt mũi lạnh lùng, giọng nói đột nhiên trôi chảy hẳn:

"Tống Nghị Nhiên, miệng anh nói tôi là bảo bối của anh, giờ tôi đứng đây rồi mà anh không nhận ra sao?"

"Cho anh xem! Vết thương còn đ/au này!"

Hắn gi/ận dữ kéo quần xuống.

"Ái ái! Tôi tin rồi còn không mau kéo quần lên?"

Tôi vội nhắm tịt mắt lại, "Cái người này... à không, con mèo này... nói chuyện thì nói, tự nhiên cởi quần làm gì? Vô lễ!"

"Ngoan... khụ khụ, cởi trói cho tôi cái đã."

Định gọi "bé ngoan", nhưng nghĩ lại Chiêu Đào Hoa giờ là đực rồi, tôi vội đổi giọng.

Chiêu Đào Hoa cúi người ngang tầm mắt tôi, đôi mắt đào hoa dài hẹp chằm chằm:

"Anh thay đổi rồi."

Tôi: ?

Hắn túm cổ áo tôi bằng một tay, chất vấn đầy hằn học: "Sao đối xử lạnh nhạt với tôi thế?"

"......"

Tôi đành nhượng bộ: "Bảo bối, cục cưng, cởi trói cho anh đi mà."

Chiêu Đào Hoa nghe vậy mới ng/uôi gi/ận.

Miễn cưỡng tháo dây trói cho tôi.

Tôi tò mò chọc vào gương mặt điêu khắc của hắn, lại sờ sờ mái tóc vàng.

Vẫn không tin nổi chú mèo nuôi bấy lâu đã hóa thành người.

"Tối nay em đi chơi, bị lũ bạn chế giễu."

Chiêu Đào Hoa phịch ngồi lên đùi tôi, giọng đầy phẫn nộ: "Chúng nó bảo em là thái giám!"

Vùng da nh.ạy cả.m nhất áp sát nhau, hơi nóng lan tỏa.

Hơi thở tôi gấp gáp, vội cựa quậy hai bên đùi.

"Ông nội ơi, em còn tưởng mình là mèo nữa à."

Chiêu Đào Hoa nổi cáu, mặc kệ.

Tự nói tiếp:

"Mèo yêu vốn đã hiếm, nhà em ba đời đ/ộc đinh, anh c/ắt đ/ứt dễ dàng thế, bảo em làm sao về gặp tổ tiên?"

"Đồ x/ấu xa!" Hắn m/ắng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công chúa và Kỵ sĩ

Chương 7
Tôi ghét Lục Gia Ngôn từ nhỏ. Ghét cái cách cậu ta đột ngột dọn vào nhà tôi, ghét cậu ta chia sẻ sự quan tâm của bố dành cho tôi. Tôi ghét việc mỗi khi bị tôi bắt nạt, cậu ta luôn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Sau này, tôi vô tình phát hiện cậu ta đang làm chuyện xấu trong phòng tắm với tấm ảnh của một cô gái. Vì vậy, tôi đắc ý cầm tấm ảnh vừa chụp được để uy hiếp cậu ta: "Nếu không muốn bị người khác biết thì cút khỏi nhà tôi đi." Thế nhưng, trong mắt cậu ta không hề có chút hoảng loạn nào khi bị phát hiện. Ngược lại, cậu ta còn hỏi tôi: "Làm thế nào mới có thể không ghét tôi nữa?" Tôi cười đầy tinh quái, cố tình muốn cậu ta phải xấu hổ: "Vậy cậu cởi ra rồi để tôi chụp thêm hai tấm nữa đi." Ngay khi tôi tưởng rằng mình đã uy hiếp được cậu ta, cậu ta lại cúi đầu cười một tiếng: "Được thôi."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6