Thế giới này có cảnh sát, học sinh biết bảo vệ hiện trường, cảnh sát còn khám nghiệm t/.ử th/i.
Tại sao họ lại không có khái niệm về hung thủ cơ chứ...
Tôi lặng lẽ len khỏi đám đông, đi sang một bên.
Lấy điện thoại ra tìm ki/ếm từ khóa "gi*t người".
Kết quả chỉ vỏn vẹn vài mẩu tin tức.
Hơn nữa, tất cả đều là về vụ án của Chu Lợi.
Nghĩa là, trước khi Chu Lợi ch*t, thế giới này chưa từng có ai bị gi*t cả.
Liên kết lại với cái ch*t của Vương Hạo.
Hung thủ khả năng cao nằm ngay trong lớp chúng tôi.
Tôi phải tìm ra hắn trước khi hắn phát hiện ra tôi.
Đây là hy vọng duy nhất để tôi rời khỏi thế giới này!
Chỉ là, làm sao để tìm ra hắn đây?
"Biểu cảm khó coi thế kia, chắc là đ/au lòng lắm nhỉ?"
Vừa bước vào cửa lớp, có người chặn đường tôi nói giọng mỉa mai.
Tử Hàm.
Kẻ đối đầu không đội trời chung với tôi.
Rất kỳ lạ, mọi mặt cô ta đều không bằng tôi, vậy mà cứ thích nhắm vào tôi.
Đặc biệt là tung tin đồn nhảm về tôi, ví dụ như chuyện tôi và Vương Hạo có qu/an h/ệ mờ ám.
Đã đổi sang một thế giới khác rồi, mà cô ta vẫn kinh t/ởm như vậy.
"Cút đi."
"Ôi chao, chồng ch*t rồi, góa phụ của chúng ta nổi gi/ận kìa..."
Tôi không nhịn được phản pháo.
"Bạn học ch*t rồi, cậu vui mừng đến thế sao? Cậu còn là con người không đấy?"
Tôi vừa nói xong, các bạn học xung quanh đều đổ dồn ánh mắt phẫn nộ về phía tôi.
Tử Hàm vội vàng giải thích.
"Tôi không có ý đó, tôi..."
Cô ta ghé sát tai tôi, gằn giọng.
"Người tiếp theo bị d/ao rọc giấy đ/âm vào tim, chắc chắn là cậu."
Tôi không hề tức gi/ận vì lời nguyền rủa của Tử Hàm.
Bởi vì, tôi dường như đã tìm thấy manh mối để phát hiện ra hung thủ!
Bị d/ao rọc giấy đ/âm vào tim, m/áu chắc chắn phải b/ắn tung tóe khắp nơi.
Trên người hung thủ ít nhiều gì cũng phải dính một chút.
Thế nhưng suốt hai tiết học, tôi đã quan sát gần như tất cả các bạn học.
Vậy mà chẳng phát hiện ra điều gì.
Cũng phải, hung thủ nào lại dễ dàng lộ sơ hở như thế.
Tuy nhiên, người khôn ngoan cũng có lúc sai lầm, làm gì có ai mãi mãi cẩn trọng được.
Sau giờ học buổi chiều, tôi gục xuống bàn giả vờ ngủ.
Nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa lớp qua khe hở.
Các bạn học từng người một tay không đi ăn cơm, không có gì bất thường.
Cho đến khi lớp học không còn tiếng động.
Tôi thất vọng tràn trề, lẽ nào tôi đoán sai, hung thủ không ở trong lớp chúng ta?
Đúng lúc tôi định đứng dậy, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trước mắt tôi.
"Tương Nhân? Tương Nhân?"
Cô ấy khẽ gọi hai tiếng.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại, không phản ứng.
Lúc này cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Xách theo một chiếc túi nilon màu đen rồi rời khỏi lớp học.
Tôi vội vàng đuổi theo, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tô Nguyệt.