Tạ Tùy vất vả lắm mới dàn xếp ổn thỏa cho ta, nhưng ta lại không muốn đi nữa.
Tạ Tùy khàn giọng cảnh cáo ta.
"Ta đang trong kỳ mẫn cảm, bảo bối nhỏ à..."
Ta cắn môi, nhìn hắn đầy oán trách.
"Nhưng tin tức tố của anh không đủ. Có phải anh không làm được không, ông xã?"
Tin tức tố trong không trung đột ngột bùng n/ổ, đậm đặc đến mức tưởng như có thể nhỏ thành giọt.
Tạ Tùy luồn tay vào tóc ta, thở hổ/n h/ển đ/è ta dưới thân.
"Ta đã phải cố nhịn để không nuốt chửng em đấy.
"Em muốn th/iêu ch*t ta sao?"
Sau khi nhận được đầy đủ tin tức tố, cơn buồn ngủ ập đến, ta chẳng còn chút sức lực nào.
Cực kỳ dễ bảo để mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Tạ Tùy cũng chẳng phải kẻ có phúc mà không biết hưởng.
Hắn cúi người xuống: "Ta cho em ăn no rồi, cũng đến lượt em cho ta ăn chút chứ."
"Cho ta ăn nào, bảo bối..."
Chương 10:
Mặc dù Tạ Tùy đã xử lý hai điều tra viên kia, nhưng tin đồn vẫn truyền ra ngoài.
Nói rằng quan chức cấp cao của Liên Minh nuôi nh/ốt Omega, dẫn đến việc các Omega bên ngoài Liên Minh tụ tập phản kháng.
Ban đầu tất cả mọi người đều nghĩ đây chỉ là một cuộc diễu hành bình thường.
Nhưng mãi cho đến khi Chủ tịch Liên Minh bị b/ắn ch*t ngay trên phố, tất cả quan chức Liên Minh mới rơi vào hoảng lo/ạn.
Sau khi phó quan báo cáo tin tức cho Tạ Tùy, chân thành đưa ra đề nghị.
"Có cần Liên Minh ra mặt đính chính ngay bây giờ không ạ? Chuyện này vốn dĩ cũng..."
Tạ Tùy lại không tán đồng:
"Phó quan, cậu nhầm trọng điểm rồi.”
"Thực ra chân tướng là gì không quan trọng, đây chỉ là cái cớ để thi hành b/ạo l/ực thôi.”
"Mâu thuẫn gốc rễ vẫn là việc ghép đôi AO của Liên Minh bao năm nay đều dựa trên ý nguyện của Alpha."
Omega không hề muốn trở thành vật phụ thuộc của Alpha, càng không muốn bị bảo vệ cách ly, đợi đến khi trưởng thành lại bị coi như món hàng phân phối cho Alpha tương ứng dựa trên kết quả ghép đôi tin tức tố, trong thời gian đó không được phép sử dụng bất kỳ loại th/uốc nào có thể ảnh hưởng đến tỷ lệ sinh sản của Liên Minh, vì vậy oán khí tích tụ lâu ngày cuối cùng cũng bùng n/ổ.
Phó quan ngước mắt lên với vẻ khó tin.
"Ý của ngài là mở khóa th/uốc ức chế Omega? Chuyện này... chuyện này sẽ tổn hại đến lợi ích của biết bao nhiêu Alpha trong Liên Minh? À không, ý tôi không phải vậy, ý tôi là Viện Hành chính và Nghị viện tuyệt đối không bao giờ thông qua dự luật này đâu!"
Đôi mắt Tạ Tùy lập tức trở nên lạnh lẽo, ngón tay ấn lên cán cân luôn tượng trưng cho công lý của Tòa án thẩm phán Liên Minh.
"Cho nên mới cần mượn gió đông.”
“Thay vì ngăn chặn một cách vô ích, chi bằng làm kẻ đẩy thuyền, khiến tầng lớp Alpha cấp cao phải tự mình nhượng bộ."
Phó quan vội vàng đi kiểm kê vật tư theo chỉ thị của Tạ Tùy.
Rất nhanh sau đó quay lại báo cáo:
"Nhưng thưa ngài, th/uốc ức chế Omega luôn là th/uốc bị kiểm soát ch/ặt chẽ của Liên minh. Hiện tại Liên minh không có nhiều hàng dự trữ đến thế."
Nghe đến đây, ta từ bên ngoài đẩy cửa bước vào.
"Để ta, Đế quốc vẫn luôn có giao dịch th/uốc ức chế Omega.”
"Gần đây có một lô hàng đang ở cảng tinh tế, vẫn chưa giao dịch xong."
Lúc này, trên gương mặt người đàn ông vốn luôn tính toán kỹ lưỡng mới lộ ra vẻ hoảng hốt:
"A Cẩn, em... từ khi nào..."
Từ lúc nào mà nhớ ra được ư? Ta cười lạnh trong lòng.
Lừa ta n/ợ nần, dỗ ngon dỗ ngọt bắt ta đồng ý đủ loại yêu cầu vô lý, còn đối với ta...
Trước khi đi, ta mấp máy môi làm khẩu hình đe dọa với hắn.
"Chờ ta về rồi sẽ tính sổ với anh sau."