Việc Lương Dĩ Thừa biết thỏa thuận giữa tôi và Chu Hành Xuyên hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn.
Sau khi tôi và Chu Hành Xuyên nhận giấy đăng ký kết hôn, anh đã vào ngay đoàn làm phim.
Thế nhưng ngày nào anh cũng gửi lịch trình cho tôi một cách đều đặn không sót một ngày. Chử Tâm nhìn thấy là cứ tặc tặc lưỡi cảm thán: "Chồng cậu bám cậu dữ vậy, một ngày báo cáo đến tám trăm lần luôn."
Lúc ấy, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Giống như là bản thân đang chìm đắm trong tình yêu vậy.
Một tháng sau khi kết hôn, Chu Hành Xuyên mới chịu trở về nhà.
Lúc tôi bất cẩn xông vào phòng tắm, anh còn chưa kịp mặc áo vào.
Vợ chồng son, phòng tắm, một người đàn ông nửa thân trần, đáng lẽ đó phải là một khung cảnh m/ập mờ và đầy ám muội.
Thế nhưng đ/ập vào mắt tôi lại là những vết thương chằng chịt trên tấm lưng trần của anh.
Đó chính là những vết s/ẹo do ông nội dùng roj đá/nh khi anh kiên quyết cự tuyệt hôn ước do gia đình sắp đặt.
Từng vệt s/ẹo dài như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, nhắc nhở tôi tỉnh táo lại để không vượt quá giới hạn.
Buổi tối hôm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả, Chu Hành Xuyên lại vội vã quay về đoàn phim.
Hôm sau tôi mượn rư/ợu giải sầu say khướt trong quán bar của Lương Dĩ Thừa. Cậu ta cười nhạo tôi: "Yêu thầm thành thật cả rồi mà còn mượn rư/ợu giải sầu à? Người cần mượn rư/ợu giải sầu là tôi mới đúng chứ!"
Rất nhiều cô gái vây quanh Lương Dĩ Thừa, nhưng cậu ta lại cứ thích lôi tôi ra làm lá chắn.
"Muốn theo đuổi tôi á? Trong lòng tôi Tinh Tinh mới luôn là số một nha."
Dĩ nhiên là tôi chẳng bao giờ tin mấy lời đó là thật.
Tôi không thèm để ý những câu nói xằng nói bậy của cậu ta, chỉ buồn bã đáp: "Cậu thì hiểu cái gì? Anh ấy có thích tôi đâu."
"Ngay cả việc kết hôn cũng chỉ là thỏa thuận do tôi c/ầu x/in mà có, biết đâu hai năm sau lại ly hôn ấy chứ."
Chương 5: