Pháo hôi vẫn còn cứu được

Chương 2

29/03/2026 18:51

Tôi ngất đi một lúc rồi tỉnh lại.

Lâu Phóng đang cầm th/uốc, đỡ tôi uống.

Thể trạng tôi yếu, quanh năm phải dùng th/uốc. Nhưng tôi lại khó chiều, th/uốc đắng là nuốt không trôi.

Vì vậy, mỗi lần uống th/uốc tôi đều phải ăn kèm mứt.

Tôi lại đặc biệt kỵ vị chua, chỉ cần mứt hơi chua là theo phản xạ sẽ vung tay t/át người trước mặt.

Lâu Phóng quen rồi, nên lần nào cũng nếm trước, thấy không chua mới đưa đến miệng tôi.

[Đúng là làm bộ, ăn mứt cũng phải ăn từ miệng người khác, không biết công chính nhìn gương mặt hắn có thấy gh/ê không.]

Tôi gi/ật mình, vội đẩy hắn ra.

Không ngờ lệch tay, lại trúng ngay cổ hắn.

Da cổ Lâu Phóng lập tức ửng đỏ, yết hầu khẽ động, mắt cũng đỏ lên:

“Lại làm gì nữa?”

“Tôi… tôi không cố ý, anh không sao chứ?”

Hắn liếc tôi một cái, lặng lẽ giữ cằm tôi, tiếp tục đút mứt vào miệng.

[Còn giả vờ gì nữa, không thấy công chính đ/au đến đỏ mắt sao?]

[Xong rồi, trong lòng công chính lại ghi thêm một khoản n/ợ.]

Tôi hối h/ận vô cùng, nhưng không dám chạm vào hắn nữa, sợ hắn càng thêm chán gh/ét.

Th/uốc phát huy tác dụng rất nhanh, vừa uống xong, cơn buồn ngủ đã ập đến.

Lâu Phóng lấy trong tủ ra một chiếc chăn, trải xuống sàn ngủ ngay dưới chân tôi.

Tôi cũng chẳng còn hơi sức đâu mà để ý, chỉ khép mắt lại.

Nhưng ngay cả trong mơ tôi cũng không yên, á/c mộng nối tiếp á/c mộng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm