Con Trai Của Bố Tôi

Chương 8

11/11/2024 22:29

"Tôi không đi đâu, tôi muốn đi ngủ trưa."

Tôi h ấ t tay Giang Hạo Trạch ra, l ạ n h m ặ t đứng dậy khỏi bàn ăn, chuẩn bị lên lầu.

Suốt năm cuối cấp, tôi luôn trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng, cơ bản là vừa ăn trưa xong là mắt đã không mở nổi nữa rồi.

Mỗi tuần chỉ được nghỉ nửa ngày vào Chủ nhật, đối với tôi khoảng thời gian này là rất quý giá, tôi sẽ ngủ một giấc sâu ba tiếng để có sức lực đối phó với tuần học kế tiếp.

Giang Hạo Trạch "òa" lên một tiếng rồi khóc lớn.

"Chị g h é t con, chị không muốn chơi với con!"

"Giang Ý! Đứng lại đó cho bố!"

Bố tôi mặt đen lại, g i ậ n d ữ đ ậ p bàn một cái thật mạnh.

"Con làm chị kiểu gì vậy? Đến một đứa trẻ chín tuổi mà cũng không bằng!"

"Tiểu Trạch đã chủ động làm lành với con rồi, con còn muốn thế nào nữa? Con lớn rồi, sao lại n h ỏ n h e n thế chứ?"

Tôi đối với ông ấy đã hoàn toàn t h ấ t v ọ n g, không buồn c ã i n h a u với ông nữa. Tôi đặt tay lên thái dương, lạnh lùng nói:

"Chỉ còn hai tuần nữa là thi đại học."

"Thầy cô bảo chúng con phải điều chỉnh thời gian sinh hoạt giống với lịch thi đại học."

"Đây là giờ nghỉ trưa của con, ngủ trưa tốt thì buổi chiều con mới có sức học và thi được."

"Hay là bố nghĩ chơi với nó còn quan trọng hơn kỳ thi của con?"

Bố tôi cười lạnh một tiếng, q u á t lên:

"Đừng lấy kỳ thi đại học ra làm cớ, bố nói một câu mà con c ã i cả chục câu, không ngủ trưa thì có c h ế t được không? Bố thấy trong mắt con không hề có đứa em này!"

Nghe câu nói ấy, tôi không thể chịu đựng thêm nữa, n h ặ t cái bát trên bàn, n é m m ạ n h về phía bố.

"Tại sao trong mắt con phải có nó chứ? Nó là cái thá gì!"

"Hàng đêm c ố t ì n h n é m bóng vào tường, còn x é n á t bài tập của con, nó là một đứa x ấ u x a, một thằng n g ố c! Bố thích nó thế thì chắc chắn là con ruột của bố rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0