Cừu Đen

Chương 17

29/12/2025 18:07

Trời tối, Cừu con hỏi tại sao tôi không về nhà.

Tôi lắc đầu: "Tôi không có nhà."

Cừu con nói với tôi, em ấy cũng chẳng có nhà.

Chúng tôi lại ngồi dưới gốc cây lớn một lúc, đợi đến khi trời tối hẳn, Cừu con vỗ vỗ quần áo đứng dậy, dẫn tôi về nơi ở của em ấy. Thật ra là do tôi năn nỉ ỉ ôi mới được đấy.

Một căn hầm tối om, Cừu con bảo em ấy sống ở đây.

Vừa bước vào phòng, tôi đi hai bước đã đ/á trúng chai rư/ợu, bên trong khô cạn không còn giọt nào.

Chúng tôi cùng nằm trên tấm bìa carton - giường ngủ của Cừu con.

Cừu con nói, đây không phải nhà em, chỉ là nơi ở tạm.

Nhà phải là căn phòng ấm áp, sáng sủa, có hoa tươi. Chứ không phải thứ bóng tối ngập tràn mùi ẩm mốc và hôi hám.

Nói đến đó, Cừu con im bặt, tôi nghe thấy bụng em ấy sôi ùng ục.

Cừu con đưa phần cơm tối cho tôi.

Cừu con tốt quá, tôi phải báo đáp em ấy mới được.

Về sau, để khỏi ch*t đói, tôi và Cừu con bắt đầu nhặt rác ngoài đường, thi thoảng lục được chai dung dịch dinh dưỡng hết hạn trong thùng rác.

Cừu con dạy tôi cách sinh tồn ở vùng biên. Dạy tôi tránh xa nguy hiểm.

Em ấy bảo, ăn tối trước khi ngủ sẽ không đói đến mất ngủ, cũng không bị tỉnh giữa đêm vì cồn cào. Em ấy bảo, có hai người bạn cỏ nhỏ, lần sau sẽ giới thiệu cho tôi.

Cừu con mang lại cho tôi niềm vui, dường như tôi lại được sống những ngày còn mẹ.

Nhưng niềm vui chẳng bao giờ dài lâu.

Một đêm nọ, căn hầm bỗng bị mở phắt, Cừu con bị lôi đi, lồng ngựk tôi trống rỗng, mở mắt choàng tỉnh, thấy gã đàn ông đầy mùi rư/ợu đang đá/nh đ/ập Cừu con.

Cừu con dường như đã quen với việc nửa đêm bị lôi dậy đá/nh đ/ập, em nghiến ch/ặt môi, không kêu nửa tiếng.

Tôi xông lên ngăn cản, lại bị đ/á ngã dúi dụi.

Tóc tôi bị hắn gi/ật ngược, buộc phải ngẩng mặt nhìn thẳng.

"Mày dám đem con gián về nhà hả? Lâu không về đá/nh mày, mày sống quá sung sướng rồi à?"

Đó là bố Cừu con, mẹ em thì đang đá/nh bạc ngoài kia.

Tôi nghe thấy lão gầm gừ như con chó hoang đi/ên cuồ/ng.

Hôm đó, tôi bị đá/nh bầm dập mặt mày, bị lôi ném ra xa tít.

Vùng biên luôn mưa nửa đêm, tôi bò từng chút một về căn hầm, nước mưa gột sạch m/áu trên mặt. Người đầy bùn đất, tôi gắng ngẩng đầu nhìn Cừu con đang ngồi bất động trên tấm bìa.

Trên má Cừu con in hằn vết t/át đỏ ửng, em cúi xuống nhìn tôi: "Sao lại về? Đi đi, đây không phải nhà."

Tôi không trả lời, chỉ nói: "Cừu con, chúng ta hãy tìm một mái nhà nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm