Tôi và Kỳ Thịnh đã x/á/c định mối qu/an h/ệ.

Biết được chuyện này, Trình Tầm ở nhà kích động nhảy cẫng lên.

"Không hổ là tôi! Tôi chính là trợ thủ mạnh nhất!"

"Đợi tôi trở về năm 2035, tôi nhất định phải bắt Kỳ Thịnh mời ông đây ăn cơm một tháng!"

Nói đến đây, cả người nó lại ỉu xìu.

"Tôi còn về được không đây?"

Tôi ngồi xuống bên cạnh nó, an ủi: "Không sao, tuy em không về được, nhưng em còn một tuần nữa là thi đại học rồi đó!"

Trình Tầm: "..."

Nó xách cặp sách lên định đi, tôi lập tức túm lấy cổ áo nó.

"Đi đâu đấy?"

"Đi tìm chị Phó Yên, chị ấy đã đồng ý bổ túc cho em, hì hì."

Tôi nhíu mày nhìn nó: "Hai người... hai người..."

"Không lẽ những gì em nói trước đây là thật à?"

Trình Tầm nhìn tôi vô cùng nghiêm túc: "Mỗi một câu em nói đều là thật."

"Sau này Phó Yên sẽ là vợ em, em bắt đầu theo đuổi chị ấy từ hồi đại học, theo đuổi ròng rã bảy năm trời, khó khăn lắm chị ấy mới đồng ý lời cầu hôn của em, kết quả em bị t/ai n/ạn xe, xuyên đến đây."

Tôi cảm thấy thật khó tin.

"Cậu ấy hơn em năm tuổi, hai người... không phải là không nên sao?"

"Năm tuổi thì đã sao? Em thích chị ấy mà."

Trình Tầm vô cùng thẳng thắn: "Em thích chị ấy từ rất lâu rồi, chị Phó Yên tốt hơn chị nhiều, chị ấy cũng rất thú vị, hồi cấp hai em bị đám c/ôn đ/ồ ngoài trường quấy rối, là chị ấy đã giúp em dạy dỗ bọn chúng."

"Haizz, vợ ơi, vợ của tôi ơi."

Xoảng——

Cửa ra vào đột nhiên vang lên một tiếng động.

Tôi gi/ật nảy mình, chạy tới kéo bật cửa ra.

Lại phát hiện Phó Yên đang đứng ở cửa nhà tôi, cả người như bị sét đ/á/nh.

Ánh mắt cậu ấy lướt qua người tôi, lại nhìn Trình Tầm đang đứng ngây như phỗng trong phòng khách, mặt bỗng đỏ bừng lên, quay đầu bỏ chạy.

Trình Tầm phản ứng còn nhanh hơn tôi.

Nó co giò đuổi theo: "Vợ ơi! À không, Phó Yên! Chị nghe em giải thích!"

====================

Chương 10:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm