Tôi một cước đ/á tung cửa phòng khách sạn, trong phòng chẳng có một bóng người. Kéo cửa phòng tắm ra, một bóng người lao tới. "Lê Tước, hu hu."

Kiều Vân Thâm ướt sũng toàn thân, nhưng trán lại nóng rực. Tôi nghĩ bụng: Hỏng rồi. Đây là thời kỳ nh.ạy cả.m rồi. Alpha cấp độ như anh ấy vốn kỳ nh.ạy cả.m rất ổn định, nếu đột ngột phát tác, chắc chắn là do bị kí/ch th/ích.

"Nam diễn viên phụ thứ ba đâu?"

Ánh mắt Kiều Vân Thâm ướt nhèm, nghe tôi hỏi vậy, anh lập tức như con mèo dựng lông, nhảy dựng lên. "Vợ ơi, anh muốn mách! Anh chỉ định lén tắm cho mát thôi, hắn ta đã xông vào!"

Trời này tắm mát cái gì? À. Thảo nào lúc nãy anh ấy chạy nhanh thế. Kiều Vân Thâm tiếp tục oán thán. "Anh coi hắn như con trai mà dạy dỗ, hắn ta lại muốn đào tường khoét vách của mẹ hắn, đi ngủ với bố hắn!"

"Anh thấy thế đâu được? Một quyền đá/nh cho hắn ngất luôn, anh lớn tiếng nói anh chỉ cho Lê Tước ngủ thôi!"

"Vợ ơi, khen anh đi, mau khen anh là alpha tốt đi."

Tôi: .......

"Anh giỏi lắm."

Khen xong tôi cảm thấy có chút không đúng. Lúc nãy còn là alpha đầy hoóc-môn, câu cá câu tôm, sao giây phút chốc đã thành ngốc nghếch ngây thơ rồi?

"Tin tức tố của nam diễn viên phụ thứ ba có mùi gì?"

Kiều Vân Thâm nhíu mày, lộ ra vẻ rất khó chịu. "Hừ, đáng gh/ét! Là mùi đào thối đáng gh/ét!"

Hiểu rồi. Kiều Vân Thâm bị dị ứng đào cực kỳ nghiêm trọng. Dị ứng cộng với thời kỳ nh.ạy cả.m, sẽ ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần. Kiều Vân Thâm chỉ chằm chằm nhìn tôi, khuôn mặt điển trai đến mê người lộ ra nụ cười ngớ ngẩn. Anh thẳng thừng nói: "Hê hê hê, vợ ơi, muốn 'xử'."

Nhớ tội anh không cho hôn, tôi lấy một ngón tay chọc vào trán anh, đẩy mạnh một cái. Ai ngờ Kiều Vân Thâm không ngồi vững, ngã phịch xuống đất, một cú ngã mông đ/au điếng. Nước mắt anh như lũ vỡ đê, trào ra ngay lập tức. "Vợ ơi, em đẩy anh? Em đá/nh anh?"

"Anh bị bạo hành gia đình sao? Một con hổ lớn như anh, lại bị bạo hành gia đình?" Kiều Vân Thâm khụt khịt bò dậy, lấy điện thoại lục lọi một hồi, rồi buông thõng. "Thôi đừng ai quan tâm anh nữa, anh về Đông Bắc! Chỗ này căn bản không có nơi trú ẩn cho alpha bị bạo hành gia đình!"

Tôi: ......

Nhưng tôi chợt nghĩ, trạng thái ngớ ngẩn này, có lẽ sẽ khiến Kiều Vân Thâm buông bỏ cảnh giác trong lòng. Dễ dàng hỏi ra nguyên nhân ảo tưởng kỳ lạ của anh. Tôi nhẹ nhàng dẫn dụ: "Lúc nãy anh nói, anh là hổ gì? Còn em là chim gì?"

Kiều Vân Thâm hơi nhíu mày, rõ ràng không muốn nói. Tôi chụt một cái vào má anh.

"Hổ Đông Bắc," Kiều Vân Thâm dứt khoát đáp, rồi chỉ tôi: "Em là chim khướu vàng."

Anh lộ ra vẻ rất hoài niệm. "Nhớ mùa hè mấy trăm năm trước quá, lúc đó anh và em tự do tự tại, chúng ta thỏa thích vui đùa trong rừng rậm Hưng An Lĩnh, đói thì sang rừng mưa đối diện hái một quả banana."

Tôi: ....... Đôi khi, một mình đối mặt với alpha ngốc thật bất lực.

"Chim khướu vàng ở Hưng An Lĩnh sẽ ch*t cóng, còn rừng mưa nhiệt đới thì nằm ở khu vực nhiệt đới gần xích đạo, sao có thể xuất hiện ở vùng ôn đới lạnh được."

"Kiều Vân Thâm, chúng ta là người, không phải động vật, sau khi thành lập nước thì yêu quái không được thành tinh, ảo tưởng của anh có thể thực tế một chút không?"

Kiều Vân Thâm gạt tay tôi ra, ngoan cố nói: "Hừ, không tin thì anh cho em xem!"

Tôi: "Ừ."

Thế nhưng vừa dứt lời, trên đầu Kiều Vân Thâm "vụt" hiện ra một đôi tai màu nâu vàng. Đung đưa giữa mái tóc đen nhánh. Khoan đã? Trên đầu người, một đôi, tai, có lông, biết cử động?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng chẳng ngoảnh đầu

Chương 7
Trước kỳ thi đại học, vì áp lực mà tôi tăng 40 cân. Cậu bạn thanh mai trúc mã thầm mến tôi bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với tôi, gặp nhau trên đường cũng giả vờ như không quen biết. Tôi cứ ngỡ cậu ấy không muốn bị phân tâm. Mãi cho đến đêm điền nguyện vọng, tôi nghe thấy Hứa Chấp bị bạn cùng phòng trêu chọc: "Không phải cậu thích cô bạn thanh mai của cậu sao, sao còn lừa người ta điền nguyện vọng vào trường ngay sát vách cậu?" Giọng điệu cậu ấy đầy cợt nhả: "Chậc. Trước kia thì có chút cảm tình, nhưng nhìn cái vóc dáng hiện tại của cô ấy kìa, tôi không muốn bị bạn mới hiểu lầm đâu, để cô ấy ở trường sát vách giữ khoảng cách thế cũng tốt." "Vậy đến lúc giấy báo nhập học gửi về thì tính sao?" "Thì tính sao được, cô ấy dễ dỗ lắm." Bạn cùng phòng cảm thán: "Cao tay thật, anh Chấp, hai nơi này không xa cũng chẳng gần, nếu cô ấy giảm cân trở lại thì cậu vẫn có thể 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' đấy!" Tiếng cười đùa vang lên từng đợt, đâm nhói màng nhĩ của tôi. Trong lòng tôi dâng lên nỗi đắng cay, lời tỏ tình định nói ra bị tôi nuốt ngược vào trong. Tôi gửi một tin nhắn cho bố: "Bố, chuyện bố bảo con đi du học Mỹ trước kia, con suy nghĩ kỹ rồi, con đi." Vốn dĩ tôi chỉ vì cậu ấy mới đến Bắc Kinh. Đã muốn giữ khoảng cách, vậy thì cứ giữ cho triệt để luôn đi.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0