Thiên Ái

Chương 4

21/04/2026 05:27

Hệ thống vẫn còn đang mơ mộng.

【Vị trí này tốt, A Ninh canh lúc hạ đường huyết, ngất xỉu ngã vào người Hoắc Dã, tăng tiếp xúc cơ thể!】

Tôi không biết Cố Tu Ninh biểu cảm ra sao, chỉ biết mình sắp xong đời rồi.

Tôi thật sự bị hạ đường huyết.

Phơi nắng cả ngày, trước mắt tối sầm.

Huấn luyện viên bảo chúng tôi đi đều bước, tôi đi được một lúc thì mất ý thức.

Lục Nhậm Gia hoảng hốt ch*t khiếp.

Đỡ lấy tôi rồi hét to:

“Đệt, Tiểu Tô Tô bị trĩ vỡ rồi, mất m/áu quá nhiều nên ngất!”

Trĩ cái gì chứ?

Tôi là tổng thụ H văn, sao có thể có thứ đó?

Ở thế giới trước, để cơ thể tôi luôn trong trạng thái “có thể tiếp nhận”, có một tên bác sĩ bi/ến th/ái nghiên c/ứu ra loại th/uốc kỳ quái, ép tôi uống mỗi ngày.

Khiến trước sau đều khỏe mạnh vô cùng.

Luôn ở trạng thái phát tình, lại không thể mang th/ai, cũng không có kinh nguyệt.

Nhưng thế giới này, không có loại th/uốc đó.

Tôi ngừng th/uốc, cơ thể bắt đầu thay đổi.

Xuất huyết ồ ạt.

Nhưng rõ ràng người ở thế giới này chỉ từng thấy đàn ông chảy m/áu vì trĩ, chưa từng thấy đàn ông “đến tháng”.

Thế là tôi trở thành người nổi tiếng của mấy đội xung quanh.

Người đầu tiên vì “vỡ trĩ” mà được miễn quân huấn.

May mà Cố Tu Ninh chạy tới, nhận việc đưa tôi đến phòng y tế trường.

Nếu không, tôi có thể sẽ bị bác sĩ l/ột quần xử lý khẩn cấp, từ đó phát hiện ra bí mật.

Thế thì xong đời.

Điều khiến người ta x/ấu hổ là, Hoắc Dã cũng đi theo.

Thấy Cố Tu Ninh bế tôi đi về ký túc xá, hắn không hiểu.

“Tô Túc chảy m/áu thành thế rồi, cậu đưa về ký túc làm gì?”

Cố Tu Ninh liếc hắn một cái, không nói gì.

Hoắc Dã cũng là kiểu bướng bỉnh, túm tay anh ta, nhất định kéo về phía phòng y tế.

Tôi sốt ruột ch*t mất.

Trong cơn choáng váng, tôi ôm lấy tay Hoắc Dã, cọ cọ.

“Hoắc Dã, tôi sợ bệ/nh viện, về ký túc được không?”

Hoắc Dã cực kỳ sợ kiểu nói chuyện này của tôi, hoảng hốt rút tay ra, lùi xa mấy bước.

“Cậu không thể nói chuyện đàng hoàng à? Cái kiểu lẳng lơ đó là sao?!”

Cố Tu Ninh liếc hắn, lạnh giọng nói:

“Nói đàng hoàng cậu có nghe không?”

“Cậu chẳng biết gì thì bớt xen vào chuyện người khác đi.”

Hoắc Dã tức đến mức đứng sau lưng Cố Tu Ninh đ/á/nh quyền vào không khí.

“Không biết thì mấy người nói cho tôi biết đi chứ! Mẹ nó, hai người đang cô lập tôi à?!”

Đánh xong không khí, hắn vẫn đi theo.

Tôi nghi là hắn chỉ không muốn đi quân huấn.

Vừa rồi Lục Nhậm Gia khóc lóc đòi đi cùng tôi đến phòng y tế, bị Hoắc Dã kéo lại.

Nói cậu ta nhỏ con, không đủ sức.

Huấn luyện viên phẩy tay, để Hoắc Dã đi giúp Cố Tu Ninh, còn Lục Nhậm Gia tiếp tục huấn luyện.

Trước khi đi, Lục Nhậm Gia còn nói người đẹp đều lòng dạ đen tối.

Cả đội cười ầm lên.

Chỉ có tôi không còn mặt mũi nhìn ai.

8

Hoắc Dã bị Cố Tu Ninh sai đi m/ua băng vệ sinh.

Hoắc Dã ngây người.

“Cậu ta chảy m/áu vì trĩ, m/ua cái đó làm gì? Để thấm à?”

Trán Cố Tu Ninh nổi gân xanh, lười giải thích với hắn.

Nhấc tôi lên, đặt lên lưng Hoắc Dã.

“Cậu cõng cậu ta về ký túc, tôi đi m/ua th/uốc cầm m/áu, được chưa?”

Hoắc Dã hừ hừ kiêu ngạo, hai tay đưa ra sau đỡ tôi.

“Hừ, cõng thì cõng, nhưng nói cho cậu biết, thiếu gia đây cũng bế được Tô Túc!”

Sau đó… hắn chạm phải một tay đầy m/áu.

Suýt nữa ném tôi xuống đất, nhưng vẫn cố nhịn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm