Trước kia, tôi vẫn còn có thể lừa dối bản thân, huyễn hoặc những trách nhiệm mà anh làm theo thỏa thuận thành ảo ảnh của tình yêu.
Thế nhưng hai chữ "Không thích" ấy lại quá đỗi rõ ràng, dẫu muốn phớt lờ cũng chẳng xong.
Tôi không dám gặp anh, sợ rằng cứ hễ nhìn thấy anh, nghe thấy giọng nói của anh, là tôi lại nhớ đến những lời anh thốt ra trong phòng b/ệnh.
Thế nên tôi đã nhắn tin cho anh, bảo rằng dạo này anh không cần phải đến nữa.
Chắc hẳn anh cũng thấy mừng vì được yên tĩnh, bèn nhanh chóng nhắn lại một chữ "Được".
Kể từ dạo đó, tôi và Trần Thời Ngạn đã hơn nửa tháng không hề gặp lại.